Nụ cười của Tạ Nhất Dã lan đến tận đáy mắt "Tôi điều tra được gần đây Tô Thiển Thiển đã thuê luật sư giỏi, muốn kiện cô tội phỉ báng và vu khống. Cho dù cô và cô ta có ra tòa, với thủ đoạn và thế lực của nhà họ Tô, phần lớn người phải vào tù bóc lịch sẽ là cô đấy."
Lời của anh ta như tảng đá đè nặng lên trái tim Ôn Ngôn.
Pháp luật trọng chứng cứ. Bây giờ cô không có bằng chứng xác thực để hạ gục Tô Thiển Thiển một đòn chí mạng, nhưng Tô Thiển Thiển lại có thể lợi dụng tiền và quyền lực của nhà họ Tô để dồn cô vào đường cùng.
Kiện tụng và tìm bằng chứng cần rất nhiều tiền và các mối quan hệ, nhưng hiện tại cô thiếu nhất chính là hai thứ này.
Cô nhìn Tạ Nhất Dã, đối diện với ánh mắt tự tin đầy ẩn ý của anh ta, cô khàn giọng hỏi "Tạ thiếu muốn hợp tác như thế nào?"
Nếu Tô Thiển Thiển chỉ là một người bình thường, cô chỉ cần kiên trì thu thập bằng chứng là đủ.
Nhưng Tô Thiển Thiển lại là thiên kim tiểu thư, con gái duy nhất của nhà họ Tô quyền thế.
Tập đoàn Tô thị có sản nghiệp trải dài khắp cả nước, thực lực ngang ngửa với Cố thị, danh tiếng vang xa, quan hệ rộng rãi trong giới thượng lưụ
Trước đây cô cứ ngây thơ nghĩ rằng Tô Thiển Thiển thật sự lương thiện, yếu đuối như lời đồn. Không ngờ thủ đoạn của cô ta lại tàn nhẫn và thâm độc đến vậy, giữa thời đại hòa bình này mà dám coi rẻ mạng người như cỏ rác.
Nghĩ đến cái chết oan uổng không minh bạch của bà nội, cả người cô lạnh buốt từ đầu đến chân, đôi mắt đỏ hoe vì uất hận.
Thấy cô đau lòng như vậy, Tạ Nhất Dã đứng bên cạnh không khỏi cảm thấy xót xa.
Nếu Ôn Ngôn thật sự là em gái thất lạc của mình, thì những năm qua cô đã phải chịu đựng quá nhiều khổ cực và bất công.
Nghĩ đến đây, giọng anh ta bất giác dịu đi vài phần
"Cô có thể nói ra yêu cầu của mình trước."
Ôn Ngôn mấp máy môi, kìm nén ngọn lửa hận thù đang bùng cháy "Tôi muốn cô ta phải chịu sự trừng phạt thích đáng của pháp luật. Giết người thì phải đền mạng."
Tạ Nhất Dã gật đầu, vẻ mặt không hề ngạc nhiên "Muốn hạ bệ Tô Thiển Thiển, trước hết phải chặt đứt chỗ dựa của cô ta, chính là cây đại thụ nhà họ Tô."
Nhà họ Tô có quyền có tiền, cho dù Tô Thiển Thiển có bị tống vào tù, nhà họ Tô cũng có trăm phương ngàn kế để chạy án, giảm án cho cô ta.
"Gần đây nhà chúng tôi và Tô thị đang đàm phán một dự án hợp tác lớn. Nếu dự án này thành công, doanh thu của Tô thị trong ba năm tới sẽ tăng vọt, vị thế càng thêm vững chắc. Hay là tôi giúp cô phá hỏng dự án này nhé?"
Anh ta khoanh tay trước ngực, lười biếng dựa lưng vào gốc cây cổ thụ bên đường, ánh mắt thâm trầm nhìn cô.
"Vậy tôi có thể giúp gì cho Tạ thiếu?"
Tạ Nhất Dã đưa ra một miếng mồi ngon như vậy, cô chắc chắn cũng phải trả một cái giá tương xứng. Trên đời này không có bữa trưa nào là miễn phí.
"Muốn một thứ của cô." Đôi mắt sáng như sao của anh ta nhìn chằm chằm vào sau gáy cô "Dây buộc tóc của cô."
Đây là yêu cầu quái đản gì vậy?
Trong lúc Ôn Ngôn còn đang ngẩn người chưa hiểu chuyện gì, Tạ Nhất Dã đã nhanh tay hành động.