Trương Lan hôn mê một ngày một đêm, cô cũng túc trực thức trắng một ngày một đêm bên giường bệnh.
Ánh nắng ban mai chiếu vào phòng, nhảy nhót trên mí mắt mệt mỏi của Ôn Ngôn.
Bất chợt, người Trương Lan khẽ cử động. Ôn Ngôn vội vàng ngẩng đầu, mừng rỡ "Mẹ, mẹ tỉnh rồi ạ?"
"Cô gọi tôi là gì?" Mặt Trương Lan cứng lại, ánh mắt xa lạ nhìn cô.
"Cô là ai vậy? Sao tôi không biết mình có một đứa con gái lớn thế này?" Mặt Trương Lan vô cùng khó chịu, nhăn nhó "Con trai tôi đâu? A Kiêu đâu rồi?"
Bà vươn dài cổ nhìn ngó ra ngoài cửa tìm kiếm.
Thấy phản ứng lạ lùng của bà, tim Ôn Ngôn chùng xuống.
Trạng thái này của mẹ chồng... không ổn chút nào
Ngoài cửa có một bóng người đang đứng thập thò. Thấy mẹ chồng vươn dài cổ tìm kiếm, người đó lén lút bước vào.
Là Tô Thiển Thiển. Không biết cô ta đã đợi ngoài cửa bao lâu để rình rập cơ hội.
"Dì... dì..." Tô Thiển Thiển rụt rè bước tới, giọng run run.
Tuy Trương Lan hôm qua đã đuổi cô ta, nhưng cô ta vẫn quyết định mặt dày đến xin lỗi. Cho dù Trương Lan tiếp tục ghét bỏ, cô ta cũng phải diễn vai con dâu hiếu thảo, lương thiện cho Cố Cẩn Mặc xem.
Trương Lan bất động nhìn chằm chằm cô ta.
Tim Tô Thiển Thiển thắt lại vì sợ hãi.
Cô ta rất sợ, sợ Trương Lan lại nổi giận đuổi mình đi trước mặt mọi người.
Nhưng điều khiến cô ta bất ngờ đến ngỡ ngàng là, Trương Lan lại mỉm cười vẫy tay với cô ta "Là con à, lại đây, lại đây để dì nhìn con cho kỹ nào."
Tô Thiển Thiển sững sờ, không tin vào mắt mình.
Tuy cô ta cảm thấy thái độ của Trương Lan thay đổi 180 độ có chút kỳ lạ, nhưng cô ta vẫn run rẩy bước tới gần giường bệnh.
Ôn Ngôn nhíu mày quan sát.
Trương Lan thấy cô còn đứng ngây ra đó, liền lạnh nhạt xua tay "Cô là ai? Ra ngoài đi cho người nhà tôi nói chuyện."
Thái độ lạnh lùng, xa lạ hoàn toàn khác biệt này khiến Tô Thiển Thiển bất giác nhếch môi cười thầm.
Bà già Trương Lan này thật thú vị, đầu óc bị đụng hỏng rồi sao? Lại đi đuổi cô con dâu cưng như trứng mỏng của mình đi.
Tô Thiển Thiển liếc Ôn Ngôn một cái đầy khıêu khích, giọng điệu vừa tinh nghịch vừa đắc ý "Cô không hiểu lời dì nói sao? Bà ấy bảo người ngoài như cô đi ra ngoài đấy."
Trương Lan cười tươi rạng rỡ, vỗ vỗ nhẹ vào mu bàn tay Tô Thiển Thiển nói "Con và A Kiêu sắp đính hôn rồi, có yêu cầu gì về sính lễ cứ nói với dì, người một nhà đừng khách sáo."
A Kiêu? Cố Cẩn Kiêu?
Ôn Ngôn bỗng nhíu mày, nhận ra vấn đề nghiêm trọng trí nhớ của Trương Lan đã bị rối loạn. Bà đang sống trong quá khứ khi con trai cả còn sống.
Cô quay người định chạy đi gọi bác sĩ, thì đâm sầm vào lồng ngực rắn chắc của một người.
Mùi hương nam tính quen thuộc tràn ngập khoang mũi. Ôn Ngôn lập tức nhận ra mình đã đâm vào ai, vội vàng dùng sức đẩy Cố Cẩn Mặc ra.
Cô dùng sức rất lớn, đẩy Cố Cẩn Mặc lảo đảo lùi lại vài bước.
Gương mặt vốn đã lạnh lùng của Cố Cẩn Mặc càng thêm lạnh lẽo, khó coi.
Đúng lúc này, giọng nói vui mừng hớn hở của Trương Lan vang lên từ giường bệnh
"A Kiêu, con đến rồi à?"
Lông mày rậm của Cố Cẩn Mặc khẽ nhíu lại. A Kiêu? Mẹ đang gọi anh là anh trai?