⬅ Trước Tiếp ➡

Ôn Ngôn thấp giọng giải thích nhanh "Trí nhớ của bà ấy bị rối loạn rồi, bà ấy đang nhầm lẫn anh với anh cả."
Nói xong, cô bước nhanh ra khỏi cửa để tìm bác sĩ. Lúc rời đi, cô bất giác quay đầu lại nhìn một cái.
Mẹ chồng cười rạng rỡ, ánh mắt tràn ngập hạnh phúc dáng vẻ vô tư lự mà cô chưa từng thấy ở bà.
Thì ra nút thắt đau đáu trong lòng mẹ chồng bao năm qua, luôn là sự ra đi của đại thiếu gia nhà họ Cố, Cố Cẩn Kiêụ
Bác sĩ làm xong các kiểm tra sơ bộ, gọi cô và Cố Cẩn Mặc ra một góc hành lang để nói chuyện riêng.
"Bệnh nhân có dấu hiệu rối loạn ký ức, hiện tượng này tuy hiếm gặp nhưng vẫn có thể xảy ra sau chấn động não. Không loại trừ khả năng do tâm lý muốn trốn tránh thực tại đau buồn kết hợp với các bệnh lý nền khác."
"Vậy trí nhớ bao lâu có thể hồi phục?" Cố Cẩn Mặc trầm giọng hỏi.
Hôm đó Trương Lan gọi điện cho anh, nói có chuyện quan trọng nhất muốn nói, chưa kịp biết là chuyện gì thì đã xảy ra cơ sự này.
Bác sĩ chưa kịp trả lời, đã bị Tô Thiển Thiển đứng bên cạnh cắt ngang "Tại sao phải hồi phục chứ?"
"Anh Mặc, anh không thấy dì bây giờ rất vui vẻ sao? Anh thật sự hy vọng bà hồi phục trí nhớ, nhớ lại cái chết của anh Kiêu rồi lại phải đối mặt với nỗi đau thấu tim gan một lần nữa sao?"
Không khí nhất thời chìm vào im lặng.
Cố Cẩn Mặc nhíu mày suy tư, rồi quay sang nhìn bác sĩ dò hỏi.
Bác sĩ gật đầu đồng tình "Cô Tô nói cũng có lý. Tâm trạng bệnh nhân rất quan trọng trong quá trình điều trị. Nếu việc mất trí nhớ không gây nguy hiểm đến tính mạng, có thể để bà từ từ hồi phục theo thời gian, không nên ép buộc bà nhớ lại những ký tự đau buồn ngay lập tức."
Dưới ánh mắt mong đợi của Tô Thiển Thiển, yết hầu Cố Cẩn Mặc khẽ động, mặt không biểu cảm nói "Vậy cứ thế đi."
Tô Thiển Thiển cười rộ lên đắc ý. Quả nhiên, anh Mặc vẫn thương cô ta, vẫn nghe theo ý kiến của cô ta.
Cô ta thân mật khoác tay Cố Cẩn Mặc, giọng ngọt ngào "Đúng rồi, anh Mặc anh còn chưa biết đâu, dì đã quên sạch cô Ôn rồi, còn đuổi cô ấy ra ngoài nữa."
Cố Cẩn Mặc quay đầu nhìn về phía Ôn Ngôn.
Khóe mắt Ôn Ngôn hơi cong lên, gương mặt bình thản không nhìn ra cảm xúc.
Tô Thiển Thiển như vậy chỉ là đang tự lừa mình dối người. Nếu mẹ chồng hồi phục trí nhớ, người đầu tiên bị bà xử lý chính là "sao chổi" Tô Thiển Thiển.
Tô Thiển Thiển làm như không nghe thấy sự im lặng của hai người, lại liến thoắng "Anh Mặc, em muốn tự mình ở lại chăm sóc dì. Thuê hộ lý người ngoài em không yên tâm."
Ôn Ngôn nghĩ đến cái chết bất minh của bà nội, lời phản bác buột miệng thốt ra "Không được."
Chăm sóc người bệnh nằm liệt giường khổ cực thế nào cô là người rõ nhất. Một tiểu thư lá ngọc cành vàng như Tô Thiển Thiển căn bản không thể chăm sóc mẹ chồng chu đáo được. Hơn nữa cô ta đã có tiền án, lỡ như lại giở trò ra tay với mẹ chồng...
Cô quyết không thể để Tô Thiển Thiển có thêm bất kỳ cơ hội nào làm hại người thân của mình nữa. Cô nhìn Cố Cẩn Mặc lạnh lùng nói "Tôi khuyên anh nên suy nghĩ kỹ. Tô Thiển Thiển không chăm sóc nổi bà đâụ"


⬅ Trước Tiếp ➡