"Cô có ý gì? Cô không phải vẫn muốn mặt dày đến gần dì để tranh giành tài sản chứ? Bà ấy bây giờ người không muốn gặp nhất chính là cô. Cô cứ cố tình sấn tới không phải là cố ý làm dì khó chịu, ảnh hưởng đến sức khỏe của dì sao?"
Tô Thiển Thiển nói rất thành khẩn, ra vẻ hiếu thảo, nhưng thực chất là sợ Ôn Ngôn chăm sóc sẽ khiến Trương Lan hồi phục trí nhớ, nhớ ra tội lỗi của cô ta.
Ôn Ngôn còn muốn tranh luận thêm, nhưng bị Cố Cẩn Mặc cắt ngang "Em đi nghỉ ngơi trước đi. Chuyện ở đây để tôi lo."
Đôi đồng tử đen láy của anh tĩnh lặng không chút gợn sóng, lời nói vẫn lạnh lùng xa cách.
Bác sĩ nói, hôm qua Ôn Ngôn đã thức trắng cả ngày lẫn đêm, nếu cứ tiếp tục như vậy cơ thể sẽ suy kiệt không chịu nổi.
Ôn Ngôn nín thở, ngàn lời muốn nói đều nghẹn lại nơi cổ họng, cuối cùng đành nuốt xuống.
Cô cúi đầu nhìn xuống mũi giày, đến khi hoàn hồn ngẩng lên, họ đã đi vào phòng bệnh rồi.
Cô đứng chôn chân ở hành lang bệnh viện rất lâu, cho đến khi có người nhẹ nhàng vỗ vai cô.
"Cô Ôn."
Bên tai truyền đến giọng nam trầm ấm dễ nghe.
Ôn Ngôn quay đầu lại, thấy Tạ Nhất Dã đang đứng đó, cô mỉm cười xã giao "Sao anh lại ở đây?"
"Đến làm chút việc vặt." Tạ Nhất Dã giấu món đồ trong túi ra sau lưng, tay kia đưa cho cô một tấm thiệp mời sang trọng "Mấy ngày nữa có một bữa tiệc mừng thọ bố tôi, có muốn đến xem cho khuây khỏa không?"
Đôi mắt đào hoa của anh ta nheo lại, cười bất cần đời "Nếu đã ly hôn rồi thì đừng lưu luyến quá khứ làm gì. Đến đó đi, lỡ như trong bữa tiệc có người hợp mắt thì sao "
Ôn Ngôn nhận lấy thiệp mời. Tấm thiệp trên tay rất dày và nặng, được mạ vàng tinh xảo, vừa nhìn đã biết được làm từ chất liệu đặc biệt đắt tiền.
Cô đã sớm nghe danh bữa tiệc của nhà họ Tạ có ngưỡng cửa rất cao, nhiều người giàu có chen chúc muốn vào cũng không có cửa. Mỗi lần tổ chức tiệc, nhà họ Tạ đều giới hạn số lượng khách mời nghiêm ngặt, bên ngoài còn xuất hiện cả vé chợ đen giá trên trời.
Nhà họ Tạ lại là gia tộc giàu có nhất vùng, lâu dần, bữa tiệc của nhà họ Tạ đã trở thành biểu tượng của đẳng cấp thượng lưụ
"Nghe nói bữa tiệc của các anh đều có quy định khắt khe, người thường như tôi vào có phá vỡ quy tắc không?" Cô mân mê tấm thiệp trên tay, cười đầy ẩn ý.
Tạ Nhất Dã bất lực cười xòa "Đúng là có ngưỡng cửa cao, nhưng cô là bạn của tôi, cô có tư cách đó."
Nghĩ đến việc anh ta vì muốn giúp mình thoát thân khỏi đám phóng viên mà không tiếc tự hủy hoại hình tượng "trai thẳng" của mình, lòng Ôn Ngôn ấm lại.
Anh ta quả thực là một người bạn trượng nghĩa.
"Vậy thiệp mời tôi xin nhận. Nếu là tiệc sinh nhật của chú Tạ, tôi nhất định sẽ đến đúng giờ."
Thấy cô đồng ý đến, Tạ Nhất Dã thở phào nhẹ nhõm.
Không hiểu sao, anh ta có một thôi thúc mãnh liệt muốn giới thiệu cô với gia đình mình.
Hôm nay anh ta mới lén gửi mẫu tóc đến bệnh viện xét nghiệm, kết quả phải một tuần nữa mới có. Vốn có thể làm dịch vụ cấp tốc, nhưng để không gây chú ý và tránh hy vọng hão huyền cho gia đình, anh ta đã cố tình chọn quy trình bình thường.