Chỉ chốc lát sau, tầm mắt của cô dừng ở trên người đàn ông đang ngủ trên giường lớn.
Hoá ra, đây là phòng của anh ta?
Tối hôm qua, là anh ta ôm mình về?
Coi như anh ta còn có chút lương tâm.
Có điều, chuyện nào ra chuyện đó, anh ta không phân tốt xấu đã phạt quỳ mình, mình mới không tha thứ cho anh ta.
Hơn nữa, giường lớn như vậy, cũng không thèm để cho cô ngủ, làm hại cô nhức eo đau lưng, chân cũng tê rần.
Cố Lê vừa lầm bầm vừa đỡ eo đứng lên.
Bước nhẹ tới trước giường anh, cô cúi đầu nhìn anh.
Người đàn ông ngủ rất say, không bị đánh thức.
Con ngươi Cố Lê chuyển động, ngồi chồm hỗm, hai tay nâng cằm, thưởng thức gương mặt vàng đẹp trai của anh.
Đây là lần thứ hai cô nhìn Mặc Thời Đình ngủ, không thể không cảm thán, lúc anh ngủ so với bình thường nhìn còn vui tai vui mắt hơn.
Đặc biệt là lông mi dày cong, giống như bàn chải nhỏ, thật muốn chơi một chút.
Nhưng lỡ như đánh thức anh ta...
Được rồi được rồi, cô không thể bởi vì nhỏ mà mất lớn, phải làm chuyện chính sự quan trọng.
Chính sự gì à, ha ha ha, đương nhiên là vẽ hai con rùa trên mặt anh ta rồi, sau đó chụp ảnh, để một ngày nào có thể uy hiếp anh ta.
Cô gái vui vẻ hơi nhếch môi lên, lấy son môi từ bên trong balo nhỏ mang theo bên cạnh.
Đang chuẩn bị hướng tay vẽ trên gương mặt tuấn tú, thì đáng tiếc còn chưa kịp vẽ, tay đã bị anh nắm lại.
"A….”
Cố Lê la lên, cả người trong nháy mắt bị kéo qua, hoàn mỹ đập vào người anh.
Đột nhiên không kịp chuẩn bị, bốn mắt nhìn nhaụ
Lần này xong đời rồi
Nội tâm cô gái gào thét.
Mặc Thời Đình nhìn thoáng qua son môi trong tay cô, lông mày cau lại "Cô định làm gì tôi?"
“Không, không có nha."
Ánh mắt Cố Lê né tránh, phủ nhận.
Cô cố gắng thoát khỏi tay kìm kẹp của anh.
Nhưng Mặc Thời Đình không định bỏ qua, nhanh tay đoạt lấy son môi của cô, xoay người lật cô sang bên cạnh, đồng thời kéo một góc chăn, đem cô lăn qua lộn lại như bánh xe cuốn vào .
"A a a..."
Cố Lê không ngờ tới người đàn ông lại đột nhiên sử dụng chiêu này, liền la hét chói tai.
Đến khi cô bình tĩnh lại, thì phát hiện mình đã bị trói thành một bó, lăn đến bên kia giường.
Chăn bó thành một cục, muốn động cũng không động được, chỉ lộ ra một đôi mắt vô tội giống như nai con, thoạt nhìn rất buồn cười.
Mặc Thời Đình thấy thế, tỏ lòng tốt kéo chăn xuống giúp cô, để cả gương mặt cô lộ ra.
Thấy anh vẫn ung dung nhìn chằm chằm cô, còn vừa vuốt son môi của cô, trong lòng Cố Lê lập tức có còi báo động mãnh liệt "Anh muốn làm gì?"
Mặc Thời Đình không trả lời, chỉ dùng miệng cắn cây son môi đỏ hồngv ẽ trên gò má của cô.
Cuối cùng Cố Lê cũng biết rõ anh muốn làm gì, kích động đến la hét oa oanannan .
"Mặc Thời Đình, anh là đồ xấu xa "
"Không cho phép anh làm bậy "
"Anh... anh không được ức hiếp tôi..."
Cô gái tránh trái tránh phải, những cũng không thể tránh khỏi, đành trơ mắt nhìn anh làm xằng làm bậy ở trên mặt mình.
Động tác Mặc Thời Đình rất nhanh, chỉ chút xíu đã vẽ xong hai con rùa.
Thưởng thức kiệt tác của mình, anh không nhịn được cười nhếch môi.
Cố Lê quả thực tức đến muốn nổ tung "Mau thả tôi ra ngoài "
"Gấp cái gì?"
Anh thong thả đậy nắp son môi lại, rồi mò đến điện thoại di động ở trên đầu giường.
Vẻ mặt Cố Lê đề phòng "Anh….không được phép chụp hình "
"Tách, tách…."
Dứt lời, liền nghe thấy tiếng chụp hình vang lên liên tục, lúc này, suy nghĩ đánh chết anh cô cũng đã có.
"Mặc Thời Đình, anh khốn kiếp "
"Rùa đen lớn "
"Tên đàn ông cặn bã "
"Đồ vô lại "
...
Thấy cô gái liên tục chửi mình, Mặc Thời Đình nhíu mày "Có tinh thần như vậy, không bằng tiếp tục quỳ?"
"Anh…."