Cố Lê khẽ cắn răng, quả thực không nhịn nổi cơn tức, lại mắng "Bỉ ổi, vô liêm sỉ, hạ lưu "
Mặc Thời Đình đứng lên, từ trên cao nhìn xuống sườn mặt cô.
Ánh mắt người đàn ông sâu không lường được, nhìn chằm chằm đến Cố Lê có chút sợ, sợ anh một lời không hợp lại muốn ly hôn.
Cô rụt cổ, suy nghĩ biện pháp đối phó, thì anh lại xoay người, sải bước đi ra ngoài.
Cố Lê "..."
"Này, anh thả tôi ra "
"A a a…."
...
Mặc Thời Đình đến phòng khác rửa mặt xong xuôi, thay đồ đi ra ngoài, trên đường xuống gara, vừa lúc gặp ông cụ Mặc đang vội.
Nhìn thấy anh, ông cụ gào cổ la lớn "Mặc Thời Đình, cháu đứng lại đó cho ta "
Một tay Mặc Thời Đình bỏ vào túi xoay người "Ông nội, xem ra cơ thể ông khôi phục rất tốt."
"Đừng có đổi chủ đề."
Ông cụ vừa nói vừa đi đến trước mặt anh, vung gậy chào hỏi thân thể anh "Tiểu Lê Tử sao rồi?"
"Cháu mang Tiểu Lê Tử của ta đi đâu rồi?"
"Ta đánh chết thằng nhóc thúi chỉ biết ăn hiếp vợ "
Mặc Thời Đình đứng bất động, mặc cho ông hỏi.
Ông cụ liên tiếp đánh đến mệt mỏi, thu gậy về, lấy hơi "Người ở đâu? Giao ra đây cho ta "
Mặc Thời Đình dùng cằm chỉ về hướng tầng hai biệt thự, lãnh đạm mở miệng "Ở trên giường."
"Trên giường?"
Ông cụ Mặc hơi ngẩn ra, vừa phản ứng lại, đôi mắt liền sáng lên.
Phòng ở trong biệt thự này tuy nhiều, nhưng không có phòng khách, mà trong phòng Mặc Thời Đình chỉ có một cái giường, nói cách khác, Tiểu Lê Tử và thằng nhóc này ngủ cũng một giường?
Mà thằng nhóc thúi này mắc bệnh thích sạch sẽ, sẽ không cho người khác nằm ở trên giường mình, xem ra, Tiểu Lê Tử cũng có chút tài năng, có thể thu phục được tên mặt lạnh này.
Thấy ông cụ đắc chí, Mặc Thời Đình biết rõ là ông đang hiểu lầm, nhưng không giải thích, ngược lại nói "Để cô ấy nghỉ ngơi đi. Cháu đến công ty đây."
"Được, cháu đi đi."
Cho là anh và Tiểu Lê Tử có tiến triển nhanh, ông cụ nhìn anh với vẻ mặt hòa ái.
Mặc Thời Đình khẽ vuốt cằm, đi được hai bước , lại quay đầu căn dặn "Tối hôm qua cô ấy ngủ không ngon, tối nay ông hẳn tìm cô ấy."
"Biết rồi, đi nhanh đi."
Ông cụ khoát tay, có chút không kiên nhẫn.
Ông là người hà khắc thế sao?
Tiểu Lê Tử yêu thương thích ngủ bao lâu thì ngủ, ông mới không đi quấy rầy đâụ
Hừ
...
"Có người ở đây không?"
"Cứu mạng…."
"Mặc Thời Đình...."
La khô cổ họng, mà bên ngoài không có chút động tĩnh nào, không còn cách nào khác Cố Lê đành tự nghĩ cách cầu cứu mình, đầu tiên là tự lực cánh sinh.
Đương nhiên cô không biết, người duy nhất có thể cứu cô là ông cụ, vừa nãy đã bị Mặc Thời Đình tâm cơ lừa đi rồi.
Vì ma sát cởi trói cho bản thân mà cô như con sâu béo ú lăn qua lộn lại không ngừng trên giường.
Nhưng tên đàn ông nào đó đã thắt gút, hai tay cô lại ở trong chăn, có lăn qua lộn thế nào cũng không có tác dụng
Cuối cùng, cô từ từ dịch chuyển xuống giường, hai chân khép lại, bật người về hướng cửa ra vào.
Lúc đi qua toilet, cô đột nhiên nhớ tới Mặc Thời Đình còn vẽ hình trên mặt cô, liền nhảy vào soi gương.
Không coi thì không biết, vừa nhìn thấy thì lập tức sụp đổ.
Mặc Thời Đình chết tiệt, vẽ mặt cô như vậy, làm sao cô có thể gặp người đây?
Dáng vẻ như quỷ này, cô nào còn dám nhảy ra ngoài gặp người chứ
...
Trở lại nhà chính, ông cụ Mặc lập tức phân phó bác Quan "Ông mau nhanh thông báo nhà bếp, làm nhiều đồ ăn Tiểu Lê Tử thích, còn có đồ bổ. Con bé quá gầy, cần phải bồi bổ thêm mới đươc."
"Vâng, ông chủ."
Bác Quan cười đáp.
Vừa rồi ông ấy cũng đã ở đây chứng kiến.
Không nghĩ tới cậu chủ và mợ chủ tiến triển nhanh như vậy, từ tận đáy lòng ông ấy cũng cảm thấy hào hứng.