⬅ Trước Tiếp ➡

Bị cô truy hỏi, sắc mặt Lý Xuân Phương càng thêm khó coi, ấp úng giải thích "Tiền này cũng không phải mẹ tự tiêu, là bố con ông ấy..."
Bà chưa nói hết câu An Ninh đã hiểụ Lại là bị An Thiên Hoa lấy đi nướng vào sới bạc.
An Thiên Hoa ham mê cờ bạc như điếu đổ, bao nhiêu năm nay luôn ôm mộng "được ăn cả, ngã về không", ảo tưởng một ngày nào đó có thể đổi đời nhờ chiếu bạc.
Kết quả cho đến khi chết vẫn hoàn trắng tay.
Thứ duy nhất ông ta để lại chỉ là những món nợ chồng chất không đếm xuể.
Trước đây Lý Xuân Phương luôn miệng khuyên ông ta cai bạc, nhưng căn bản lời nói gió bay, không quản nổi.
Thực ra An Ninh hiểu, trong lòng Lý Xuân Phương vẫn luôn nuôi một tia hy vọng mong manh đối với An Thiên Hoa, hy vọng một ngày nào đó ông ta sẽ tỉnh ngộ, sẽ tu chí làm ăn.
Vì vậy khi Lý Xuân Phương phát hiện mình bị bệnh mà không điều trị, không phải vì bà không muốn sống, mà là vì không đào đâu ra tiền trả chi phí phẫu thuật đắt đỏ.
Nói cho cùng, rơi vào tình cảnh khốn cùng này cũng là do chính sự nhu nhược của Lý Xuân Phương gây ra.
Còn việc bà gọi điện cho An Ninh cũng không hẳn là để trăn trối.
Chẳng qua là muốn tìm kiếm ở An Ninh một chiếc phao cứu sinh cuối cùng.
Bà muốn sống.
Bà biết An Ninh dù có giận đến mấy cũng sẽ không thực sự bỏ mặc mình.
An Ninh cũng thừa hiểu toan tính của Lý Xuân Phương.
Cô không nói gì thêm, xách túi quần áo đã dọn xong rồi lặng lẽ đi ra ngoài.
...
Kinh Hải là thủ đô, mọi thứ đều phát triển chóng mặt, hệ thống giao thông chằng chịt như mắc cửi.
Ngay cả những ngôi làng bám víu như mạng nhện vào góc khuất của những tòa nhà cao tầng, dù ngõ hẻm sâu và hẹp đến đâu, chỉ cần đủ rộng cho một chiếc xe nhỏ đi qua cũng có không ít taxi qua lại.
Cơ thể của Lý Xuân Phương yếu ớt, không chịu nổi cảnh chen chúc trên xe buýt rồi lại chuyển tàu điện ngầm, nên An Ninh bấm bụng gọi một chiếc taxi đến bệnh viện.
Chiếc taxi từ con hẻm nhỏ luồn lách đi ra, hòa vào dòng xe cộ đông đúc trên con đường nhựa rộng lớn.
Khi xe đi ngang qua một cửa ga tàu điện ngầm, An Ninh liếc mắt nhìn ra ngoài cửa sổ, chợt thấy một bóng dáng quen thuộc.
Một người phụ nữ trung niên đang bày hàng bán rong ở cửa ga, trên tấm vải kẻ sọc xanh trắng vuông vức bày la liệt những vật dụng nhỏ.
An Ninh nhận ra bà ấy ngay, chính là người phụ nữ tốt bụng đã cho cô mượn ô tối qua.
Chiếc ô đó sau khi phơi khô đã được cô gấp gọn gàng cất vào túi, định bụng khi nào có duyên gặp lại sẽ trả.
Cô bảo tài xế tấp vào lề đường, xuống xe để trả ô.
Đến gần mới phát hiện, trước gian hàng của người phụ nữ, ngoài rất nhiều vỏ bọc thẻ xe buýt hình hoạt hình, còn có mấy chiếc ô mới tinh giống hệt chiếc cô đang cầm.
"Chị ơi, chị bán ô ở đây à?"
Nghe tiếng gọi, người phụ nữ trung niên đang ngồi bệt dưới đất ngẩng đầu lên. Bà nheo mắt rồi reo lên như nhận ra người quen "A, là cô gái hôm qua "
Cô gái này trông rất xinh đẹp, gương mặt và vóc dáng đều nổi bật, đặc biệt là trong tình huống ướt sũng tối qua, người phụ nữ trung niên khó mà quên được.


⬅ Trước Tiếp ➡