⬅ Trước Tiếp ➡

An Ninh mỉm cười nhẹ, đôi mắt khẽ cong lên "Chị ơi, hôm qua cảm ơn chị đã cho em mượn ô. Hóa ra chị bán ô, vậy em phải trả tiền cho chị mới đúng."
Cô vừa nói vừa định lấy ví ra, người phụ nữ vội vàng cười xua tay "Không cần đâu cô gái, chiếc ô này không phải tôi tặng không cho cô, là có người mua rồi, đã trả tiền rồi."
"Có người mua?" An Ninh ngạc nhiên hỏi lại.
"Đúng vậy, là một người đàn ông trông rất tuấn tú, lái một chiếc xe màu đen sang trọng lắm. Cậu ấy dừng lại bên cạnh tôi, mua một chiếc ô rồi nhờ tôi đưa cho cô."
Người phụ nữ trung niên kể lại chuyện tối qua với vẻ hào hứng. Người đàn ông trẻ tuổi đó không chỉ đẹp trai mà còn ra tay rất hào phóng. Tiền một chiếc ô cộng với tiền công chạy việc vặt đủ cho bà bày hàng kiếm cơm cả tuần.
Ánh mắt An Ninh đột nhiên dao động dữ dội.
Tuấn tú, đàn ông, lái xe màu đen...
Là Lục Tây Yến sao?
"Cô gái, có phải là đôi tình nhân giận dỗi nhau, rồi lại không nỡ làm lành trước không?"
Người phụ nữ trung niên cười ha hả, ra chiều hiểu biết "Tôi thấy bạn trai cô thực ra rất quan tâm cô đấy. Chiếc xe đó đỗ ở kia nhìn theo cô rất lâu mới đi."
Nói rồi, bà chỉ tay về phía lề đường cách đó không xa.
"Các cặp đôi yêu nhau giận dỗi là chuyện thường tình, nhưng đừng có hờn dỗi lâu quá nhé, tình cảm dễ phai nhạt lắm." Người phụ nữ trung niên nhiệt tình mách nước "Cô xinh đẹp thế này, chỉ cần làm nũng một chút, nói vài lời ngọt ngào, bạn trai cô chắc chắn sẽ mềm lòng ngay thôi."
Bàn tay buông thõng bên hông của An Ninh bất giác siết chặt lại, móng tay bấm vào da thịt đau nhói mà cô cũng không hay biết.
An Ninh cúi đầu, lòng chua xót. Đúng vậy, trước đây mỗi lần giận dỗi, chỉ cần cô làm nũng nói vài lời ngọt ngào, Lục Tây Yến sẽ lập tức đến ôm cô, dụi đầu vào cổ cô như một chú chó Golden Retriever to xác.
Nhưng, đó là chuyện của bốn năm trước.
Không phải bây giờ.
Cô của hiện tại còn tư cách gì để làm nũng với anh nữa đây?
Huống hồ, anh đã sắp đính hôn với người khác rồi.
"Bíp..."
Tiếng còi xe taxi đỗ bên đường vang lên thúc giục, cắt ngang dòng suy nghĩ hỗn độn của An Ninh.
Cô hoàn hồn, mỉm cười gượng gạo "Cảm ơn chị, nhưng anh ấy không phải bạn trai của tôi."
Người bán ô nhìn theo bóng lưng cô rời đi, ngơ ngác lắc đầụ
Hốc mắt cô gái nhỏ đã đỏ hoe như thế, không phải quan hệ bạn trai bạn gái thì là gì?
Chẳng lẽ là vợ chồng cũ?
...
Đến bệnh viện, Lý Xuân Phương được đưa vào phòng bệnh ổn định, bác sĩ sắp xếp lịch kiểm tra vào buổi chiềụ
An Ninh tranh thủ ra ngoài mua chút hoa quả.
Trước cửa hàng hoa quả, ông chủ đang ra sức rao hàng "Cam quýt tươi ngon, ngọt thanh đây Mại dô mại dô "
Thấy có khách đến, ông chủ nhiệt tình mời chào "Cô gái, nếm thử cam quýt đi, không ngọt không lấy tiền."
Ông nhét nửa quả cam vào tay An Ninh, hương cam thoang thoảng thấm vào khứu giác.
An Ninh nhìn chằm chằm quả cam trong tay, bên tai đột nhiên vang lên giọng nói trong trẻo, dễ nghe của một người đàn ông trong ký ức.
"Oa, quả quýt này chua quá "
"Đây đâu phải quýt, đây là chanh mà."
"Chanh à? Sao lại giống quýt thế?"
"Lục Tây Yến, anh không phân biệt được quýt và chanh à?"
"Sao có thể chứ "


⬅ Trước Tiếp ➡