⬅ Trước Tiếp ➡

L ng ngực Lục Tây Yến tê rần một cái. Lại nghe thấy cô nói tiếp "Lục tiên sinh, dù sao đi nữa, chiếc ô hôm qua, cảm ơn anh."
"Không cần." Lục Tây Yến không phủ nhận chuyện chiếc ô, giọng điệu hờ hững và khinh bạc "Tôi chẳng qua chỉ muốn xem, những người nghèo rớt mồng tơi như các người làm thế nào để vật lộn cầu sinh trong nghịch cảnh mà thôi."
Ánh mắt sâu thẳm, lạnh lùng của anh nhìn xoáy vào An Ninh "Giống như quan sát một con kiến, thật vô vị."
Bờ vai An Ninh khẽ run lên, như bị rút hết xương tủy, tứ chi rã rời.
Đúng vậy.
Những năm qua cô luôn sống chật vật như một con kiến nhỏ bé.
Co ro ở một nơi xa lạ, cố gắng hít thở để tồn tại qua ngày.
Cô cúi đầu, đôi môi trắng bệch mấp máy "Vậy... không làm phiền anh nữa."
Cô vội vàng cầm túi xách đứng dậy, chuẩn bị rời đi như chạy trốn.
Vừa đứng lên, giọng nói lạnh lùng của người đàn ông vang lên giữ cô lại "Đợi đã."
"Không phải tôi không tin An nữ sĩ, nhưng người có tiền án tiền sự thì khó mà khiến người ta tin tưởng được. Nếu An nữ sĩ ngày nào đó không nói một tiếng mà bỏ trốn, vậy hai nghìn tám của tôi biết đi đâu mà đòi?"
Lục Tây Yến lấy điện thoại ra, tiện tay ném lên bàn cái "bộp" "Thêm bạn WeChat đi. Hôm nào có tiền trả thì liên lạc với tôi."
An Ninh nhìn chiếc điện thoại trên bàn, màn hình đang hiển thị mã QR cá nhân của anh.
Trái tim như bị ai đó bóp nát vụn.
An Ninh thừa hiểu, anh đang mỉa mai cô.
Đang cố tình chà đạp lên lòng tự trọng mong manh còn sót lại của cô.
"Lục tiên sinh yên tâm, tôi không đến mức vì số tiền cỏn con này mà bỏ trốn đâụ"
"Ai mà biết được." Lục Tây Yến ngước mắt lên, đuôi mắt nhếch cao đầy vẻ khıêu khích, giọng điệu trêu chọc "Dù sao cũng có người vì tiền mà chuyện gì cũng dám làm, phải không?"
An Ninh không nói thêm lời nào, chỉ lặng lẽ mở điện thoại quét mã QR rồi vội vã rời khỏi quán cà phê.
Nhìn theo bóng lưng vội vã của cô, người đàn ông ngồi trên ghế bất giác siết chặt chiếc điện thoại trong tay.
Lời mời kết bạn vừa được gửi đến, ảnh đại diện là một vầng trăng treo giữa màn đêm tĩnh mịch.
Tên tài khoản lại rất thẳng thắn An Ninh.
L ng ngực Lục Tây Yến phập phồng dữ dội, thái dương giật lên từng cơn, hốc mắt anh cũng vì thế mà đỏ ngầụ
Thảo nào
Bốn năm trước, anh đã gửi đi không biết bao nhiêu tin nhắn, gọi không biết bao nhiêu cuộc điện thoại, nhưng tất cả đều như đá chìm đáy biển.
Hóa ra, cô đã sớm thay đổi phương thức liên lạc.
Ngay cả tài khoản WeChat cũng đổi mới hoàn toàn.
Trang cá nhân trống trơn, không có bất cứ thứ gì.
Dường như suốt mấy năm qua, chưa từng có ai bước chân vào thế giới của cô.
Anh phóng to ảnh đại diện, nhìn chằm chằm vào vầng trăng tròn vành vạnh, đuôi mắt ửng đỏ.
Hừ
Mặt trăng.
An Ninh, cô đã bao giờ thực sự nhìn thấy bóng tối chưa?
...
Ở góc khuất nơi ngã rẽ, An Ninh không thể gắng gượng thêm được nữa, cơ thể như bị rút cạn sức lực. Cô phải vịn vào tường, há miệng thở dốc từng hơi nặng nhọc để trấn tĩnh lại cảm xúc đang cuộn trào.
Chỉ một chút nữa thôi, cô đã sụp đổ.
Cô tựa vào tường, toàn thân run rẩy, nước mắt nhòe đi cả tầm nhìn.


⬅ Trước Tiếp ➡