"Lục Tây Yến, tôi chẳng qua chỉ muốn thử xem các công tử nhà giàu các anh yêu đương thì khác gì người thường chúng tôi."
"An nữ sĩ, tôi cũng chỉ muốn xem thử, hạng người nghèo kiết xác như cô vật lộn để sống sót trong nghịch cảnh ra sao. Hệt như loài sâu kiến, quả thực chẳng có gì thú vị."
An Ninh ôm lấy lồng ngực đau nhói, nước mắt lã chã lăn dài trên má.
Anh nhớ rất rõ từng lời cô nói, thậm chí còn trả lại cho cô với sự căm hận nhân lên gấp bội.
Cô biết, anh hận cô.
Nhưng điều làm cô tổn thương hơn cả sự căm hận, chính là ánh mắt anh nhìn cô, luôn tràn ngập vẻ ghê tởm, chán ghét và lạnh lùng.
Như thể đang ghét bỏ một vết bẩn không tài nào giặt sạch trên chiếc áo sơ mi trắng đắt tiền của anh.
Như một con cá mắc cạn, An Ninh dựa vào bức tường lạnh lẽo, khó nhọc hớp từng ngụm không khí.
Cảm thấy cơ thể sắp không xong, cô run rẩy đưa tay vào túi xách, khó khăn lắm mới tìm được một viên Sertraline rồi vội vàng nuốt xuống.
Cô cười khổ.
Bọn họ nói không sai.
Dù là con người cô, hay cuộc hôn nhân hai năm giữa cô và Lục Tây Yến.
Tất cả đều là vết nhơ không thể xóa nhòa trong cuộc đời anh.
...
Màn đêm buông xuống nặng nề, vô số ánh đèn neon trên con phố sầm uất tựa như những con mắt đang rình mò.
Gió đêm thổi khô vệt nước mắt trên mặt An Ninh, làm dải lụa màu xanh trên cổ tay trái của cô khẽ bay lên.
Triệu Lệ gọi điện tới, nói An Huyền đã đến giờ đi ngủ nhưng không thấy mẹ nên cứ quấy khóc, hỏi khi nào cô về.
An Ninh đáp sẽ về ngay. Cô vừa định đi về phía trạm xe buýt gần đó thì một chiếc Bentley màu đen đột ngột dừng ngay bên cạnh.
Cửa sổ ghế sau từ từ hạ xuống, để lộ một gương mặt trẻ trung, xinh đẹp được trang điểm tinh tế.
Cô ta có đôi lông mày lá liễu cong cong, đáy mắt thoáng chút ngạc nhiên rồi nở nụ cười rạng rỡ "An Ninh? Thật sự là cô sao?"
An Ninh chưa từng nghĩ sẽ gặp lại Trình Vãn Vãn nhanh đến vậy – người bạn thanh mai trúc mã và cũng là hôn thê sắp cưới của Lục Tây Yến.
Thái độ chào hỏi nhiệt tình và thân thiết của cô ta khiến An Ninh không thể làm lơ, đành đáp lại "Lâu rồi không gặp."
"Không ngờ lại gặp cô ở đây." Trình Vãn Vãn mỉm cười hỏi "Cô có rảnh không? Chúng ta tìm chỗ nào đó ngồi một lát nhé?"
...
Trong phòng trà riêng ở tầng hai, không gian thanh tịnh, mát mẻ, thoang thoảng hương trà thơm ngát.
Qua làn khói lượn lờ, Trình Vãn Vãn ngước đôi mắt cười lên, nhưng ánh nhìn lại đang dò xét dung mạo của An Ninh.
Sau bốn năm, cô trông có chút khác xưa.
Nhưng gương mặt xinh đẹp kia vẫn khiến người ta nhìn mà thấy chướng mắt.
"An Ninh, ngại quá, giờ này lại mời cô đi uống trà." Nụ cười của Trình Vãn Vãn mang theo vẻ áy náy "Cô cũng biết sức khỏe tôi không tốt lắm, anh Tây Yến đặc biệt dặn tôi phải bớt uống cà phê, uống nhiều trà sẽ tốt cho cơ thể hơn."
Khi nhắc đến ba chữ "anh Tây Yến", Trình Vãn Vãn đặc biệt để ý đến biểu cảm của An Ninh.
Thế nhưng, gương mặt cô vẫn bình lặng như nước, không vui không buồn, chẳng nhìn ra cảm xúc gì.
An Ninh nhìn chằm chằm vào ly hồng trà trong chiếc tách sứ trắng, đoạn ngước mắt lên, nhẹ nhàng hỏi "Cô Trình tìm tôi có việc gì sao?"