Tiếp ➡

“Tiện nhân, tôi đúng là đã đánh giá thấp cô rồi Bị tôi đánh đến thảm như vậy mà còn dám bỏ trốn hả ” Thẩm Ninh bị kéo giật ngược lại, tóc tai rối bù, mái tóc dài đã khô khốc vàng xơ bị túm chặt đến đau điếng.
Cô run rẩy, ánh mắt hoảng loạn cầu xin “Làm ơn tha cho tôi, chỉ cần anh thả tôi về, anh muốn bao nhiêu tiền cũng được.
Gia đình tôi sẽ trả, thật sự sẽ trả hết…” Gã đàn ông mặt rỗ cười sằng sặc, hơi thở hôi thối phả thẳng vào mặt cô, bàn tay thô ráp siết chặt tóc cô như muốn giật tung cả da đầụ “Haha… ngu ngốc Cô đúng là ngu đến đáng thương Bị người ta bán rồi còn ngoan ngoãn ngồi đó đếm tiền hộ bọn họ ” “Cô tưởng tôi dám tùy tiện động vào đám thanh niên trí thức như tụi cô hả?
Tôi còn chưa muốn chết đâụ” Gã đàn ông mặt rỗ nhe răng cười, giọng nói mang theo vẻ đắc ý và mùi tanh hôi khó chịụ Hắn túm chặt lấy mái tóc dài khô cháy của Thẩm Ninh, lôi giật về phía sau như kéo một bao tải rách nát.
“Bây giờ thì nói thẳng cho cô biết chính cái bà mẹ kế tốt đẹp của cô, Vương Ái Hoa, đã đem cô bán cho tôi đấy.
Chậc chậc… giá cũng không rẻ đâu nhé, những ba trăm đồng tiền sính lễ ” Hắn cười hềnh hệch, ánh mắt dơ bẩn nhìn từ trên xuống dưới người cô “Đúng là hiếm có.
Con dâu nhà ai mà có giá cao thế?
Nếu không phải cô trông được mắt, lại có chút văn hóa, tôi cũng chẳng chi từng ấy tiền đâụ” “Chậc chậc… Tiếc thật.
Có sắc, có chữ nghĩa lại là kẻ ngu ngốc Bị bán đi còn trông mong bà mẹ kế tới cứụ Đúng là ngu đến mức đáng thương ” Từng lời như từng nhát dao.
Thẩm Ninh đau đến mức cả da đầu cũng như muốn bung ra, khóe môi đã nứt toác vì bị đánh, máu ròng ròng chảy xuống cằm, nửa khuôn mặt sưng phù, gần như không còn nhận ra hình dáng ban đầụ Tai cô ù đi, mọi âm thanh như bị bóp nghẹt.
Trong đầu chỉ còn văng vẳng hai chữ Sính lễ?
Cô mở to mắt, gần như hét lên “Tiền sính lễ?
Anh nói nhảm cái gì vậy?
Tôi là thanh niên trí thức được đưa về nông thôn học tập Các người… các người lừa bán phụ nữ, đây là tội hình sự đấy ” “Bốp ” Một cú tát trời giáng khiến cô ngã sấp xuống sàn.
Lưng đập mạnh vào chân bàn, gáy bị va vào mép gỗ bật máụ Máu đỏ sẫm trào ra, thấm ướt cả cổ áo.
Toàn thân cô run bần bật, tay chân tê liệt như mất hết cảm giác.
Mọi thứ chìm trong một màn đen tuyệt vọng.
Nhưng giữa cơn choáng váng, cô vẫn nhớ đến mẩu giấy cầu cứu mình từng lén gửi ra ngoài.
Trong lồng ngực khẽ lóe lên tia hy vọng.
Tôn Miêu nhất định sẽ đến… nhất định sẽ cứu cô Gã đàn ông đạp lên ngực cô, giọng gằn từng chữ “Đồ tiện nhân Tôi vừa mới chơi cô một lần đã dám đi tố cáo?
Dám viết thư cầu cứu à?” Hắn giận dữ quát lên, rồi bật cười khinh miệt “Hừ Tôi biết ngay cô là cái loại khó dạy mà Ngay từ đầu đã xem thường tôi, coi tôi không ra gì Để xem hôm nay tôi có đánh chết cô không ” Gã cúi sát vào cô, giọng đắc thắng “Cho cô biết luôn nhé những bức thư cô viết cầu cứu, cái cô Tôn Miêu ở điểm thanh niên trí thức ấy đã đưa hết cho tôi rồi Lần trước cô định lén trốn, cũng là cô ta nói lộ tuyến cho tôi biết đấy.
Nếu không nhờ cô ta, cô thật sự đã


Tiếp ➡