Chương 2
chạy thoát rồi ” “Cái gì?” Cả người Thẩm Ninh cứng đờ.
Trong mắt cô hiện lên sự hoang mang tột độ, rồi rất nhanh biến thành cơn phẫn nộ ngùn ngụt.
Cô như phát điên, vừa khóc vừa cười, run giọng lặp lại “Là… là Tôn Miêu?
Lại là cô ta?
Sao lại có thể?
Vì sao lại đối xử với tôi như thế?” Gã mặt rỗ bị vẻ mặt méo mó, điên dại của cô dọa đến khựng lại trong giây lát, rồi nhanh chóng nổi điên.
Hắn đạp thẳng vào ngực cô một cú, sau đó nhào lên như thú dữ, đấm liên tục xuống người cô như trút mọi sự bạo tàn.
Một quyền… lại một quyền… Máu bắn tung tóe.
Thân thể mảnh mai của Thẩm Ninh nằm bất động, đầy máu và không còn một hơi thở nào.
Lúc ấy, mẹ gã là bà Vương Mẫu nghe động lao vào, hét ầm lên “Ai dô trời ơi Con ơi là con Sao đánh chết cô ta rồi à?” Bà ta vỗ đùi tru tréo, vẻ mặt đau đớn chẳng phải vì nạn nhân, mà vì tiền “Cô ta còn giá ba trăm đồng đấy Con nói xem, chưa kịp cho mẹ cháu thì con đã đánh chết Nếu chuyện này để biểu cô con biết thì… thì làm sao bây giờ hả con ơi ” “Đừng làm bộ đáng thương.
Chết thì chết thôi.” Gã đàn ông mặt rỗ cười gằn, đá vào xác Thẩm Ninh một cái, như thể đó chỉ là một món đồ bỏ đi.
“Cô ta chết như thế là đáng đời.
Mụ đàn bà độc ác Vương Ái Hoa kia còn mong con giết cô ta sớm chút nữa là khác Đừng tưởng con không biết trong bụng bà ta đang tính gì.” Hắn khạc nhổ xuống đất, khinh miệt nói tiếp “Mà nói thật, con nhỏ đó cũng không phải dạng vừa.
Về đây mới hai tháng, ngày nào cũng tìm cách báo công an, hoặc âm mưu giết cả nhà mình.
Con làm vậy cũng chỉ là… tự vệ thôi ” “Yên tâm đi, đợi trời tối, con tròng bao tải vác cô ta lên núi sâụ Một đêm thôi là chó hoang ăn sạch, đến mảnh xương cũng chẳng còn.
Vĩnh viễn không ai tìm được.” Ý thức của Thẩm Ninh mờ dần.
Cô chỉ còn thấy cảnh thân thể mình bị vứt bỏ giữa rừng, máu me bê bết, sau đó bị đàn chó hoang tranh nhau gặm xé.
Linh hồn cô rời khỏi xác, phiêu đãng giữa nhân gian, vô hình vô ảnh, không ai hay biết.
Cô tận mắt chứng kiến sau khi mình chết, Tôn Miêu lại đi bôi nhọ thanh danh mình khắp nơi.
Cô ta kể với những thanh niên trí thức khác rằng “Thẩm Ninh vốn chẳng chịu nổi khổ cực, vì muốn trốn lao động nên mới tự nguyện ở lại làm vợ Vương mặt rỗ.
Sau đó lại không cam chịu cô đơn, chạy theo đàn ông trong thôn, cuối cùng bỏ trốn với trai lạ…” Vậy mà chính cô ta Tôn Miêu vài năm sau lại gả cho đội trưởng đại đội, sinh được một cặp long phụng, làm ăn phất lên như diều gặp gió, cuộc sống viên mãn khiến ai cũng phải ghen tị.
Mẹ kế Vương Ái Hoa cùng gia đình bà ta thì chiếm trắng căn nhà cha để lại cho Thẩm Ninh, đẩy cô em gái kế thế chỗ chị, vào thành phố làm việc, được trọng dụng, nổi bật như sao sáng giữa trời.
Nghe nói lúc biết tin Thẩm Ninh mất tích, Vương Ái Hoa chỉ rơi vài giọt nước mắt cá sấu rồi nhanh chóng được mọi người vây quanh an ủi, chẳng mấy chốc đã quay lại cuộc sống vui vẻ như chưa từng có ai tên Thẩm Ninh trên đời này.
Ha… Ha ha ha… Thẩm Ninh bật cười giữa gió lạnh lẽo, linh hồn như đang khóc.
Thế giới này thật quá nực cười.
Cô là người luôn giữ khuôn phép, chăm chỉ, tử tế