⬅ Trước Tiếp ➡

thì lại phiền.
Lúc nghĩ đến món ba chỉ kho thơ๓ phức ở tiệm cơm quốc doanh, Thẩm Ninh bất giác mím môi, do dự một lúc vẫn quyết định ghé qua xưởng chế biến thịt ở phía tây thành thử vận may xem sao.
Vừa đến gần xưởng, cô đã thấy một bác gái đang cõng sọt thịt, vừa đi vừa níu kéo một người đàn ông đứng tuổi, cái sọt đậy tấm vải bố trắng đung đưa phía sau lưng, lộ ra chút thịt đỏ tươi bên tɾong.
Ánh mắt Thẩm Ninh sáng lên, lập tức thả chậm bước chân.
Hai người nọ cũng nhìn thấy cô, động tác liền cứng đờ, rồi lại miễn cưỡng đẩy nhau đi vào một con hẻm nhỏ bên cạnh.
Thẩm Ninh không gây động tĩnh, lặng lẽ bám the0 sau, nấp ở một góc hẻm, nghe thấy tiếng hai người đang cãi vã.
“Ông Lý, ông quá đáng thật đó Nếu không phải ông nói con trai ông sắp cưới vợ, muốn làm tiệc cần thịt he0 tươi, tôi đã chẳng liều mạng giấu lại nhiều như vậy ” “Bây giờ ông lại nói không cần nữa là sao?
Ông định đẩy tôi vào chỗ chết à?” “Chuyện cưới xin bị hủy rồi còn bày tiệc gì nữa?
Tôi đã nói rồi, tôi chỉ có thể bồi thường cho bà hai đồng, đừng có dây dưa mãi ” “Ông có lương tâm không đó?
Ông biết tôi phải liều mạng thế nào mới mang được đống thịt này ra khỏi xưởng không?
Bây giờ lại bắt tôi tự đi tìm người mua?
Nếu bị phát hiện, tôi mất cả nhà đấy Nếu không phải chồng tôi đang nằm viện, tôi đâu có liều ” “Bà nói nhiều quá Tôi đã tận tình tận nghĩa rồi.
Việc này mà lộ ra, bà cũng không được lợi gì đâu ” Lão bà vừa khóc vừa mắng chửi, “Tôi với ông sống không nổi cũng kéo ông chết chung ” Lão g͙ià khựng lại một chút, sau đó hậm hực bỏ đi.
Thẩm Ninh đợi ông ta khuất bóng mới nhẹ nhàng từ không gian bước ra, đi vào ngõ nhỏ.
Bà lão nghe thấy tiếng bước chân thì hoảng hốt, vội cúi nhặt mấy tờ tiền rơi rớt.
Vừa khom lưng thì một tờ tiền hai hào lăn đến chân Thẩm Ninh.
Cô cúi cố ý nghe lén chuyện của hai người.
Nhưng chỗ thịt he0 bà mang the0, cháu lấy hết.” Bà lão giật mình lùi lại hai bước, cảnh giác nhìn cô, “Cô nói bậy cái gì đó?
Thịt nào?
Không có, không có gì cả Cô nhóc, tránh đường ra coi ” Vừa nói vừa loay hoay cõng sọt thịt định rời đi.
“Hôm nay tuy không nóng, nhưng thịt không được bảo quản.
Nếu lỡ ông kia thù vặt, dắt người từ xưởng tới kiểm tra, thì số thịt này chính là chứng cứ không chối cãi.” Thẩm Ninh dựa vào tường, vẫn giữ nét mặt bình thản, nhưng lời nói lại khiến người ta lạnh sống lưng.
Bà lão do dự, cuối cùng cắn răng, “Được rồi.
Không cần phiếu, thịt ba chỉ năm đồng mười một cân, sườn he0 một đồng một cân, chân giò tám hào, nếu cô lấy nhiều thì mấy khúc xương tôi cho thêm.” Thẩm Ninh sững người, mắt sáng lên, gần như chảy nước miếng, “Được, bao nhiêu cũng lấy hết ” Bà lão thoáng vui mừng rồi lại nghi ngờ, thở dài, “Nếu không nhờ tên kia nói muốn làm tiệc, tôi cũng chẳng làm liềụ Tổng cộng còn hơn hai trăm cân.” Thẩm Ninh nuốt nước miếng, nhìn cái sọt thấy chừng bảy tám chục cân, liền rút từ túi ra năm tờ tiền mệnh giá lớn đưa qua, “Đây là tiền đặt cọc, cháu lấy hết ” Bà lão mừng quýnh, giọng cao hẳn lên, “Thật… thật lấy hết?
Không gạt bà chứ?
Tốt quá rồi Mau the0 tôi ” Thẩm Ninh đi the0 bà vòng vèo qua mấy ngõ nhỏ, vào một căn viện cũ kỹ nằm khuất


⬅ Trước Tiếp ➡