⬅ Trước Tiếp ➡

lấp.
Qua sân chính rồi vào sâu bên tɾong, bà lão lật tấm nắp hầm, chỉ vào thịt được giấu bên tɾong.
Thẩm Ninh cau mày, nơi này không phải chỗ tốt để bảo quản thịt.
Bà lão cũng nhìn ra nét mặt cô, vội giải thích “Cô gái yên tâm, thịt này còn tươi, con tôi làm ở xưởng, con he0 này là nhà tôi nuôi lén, sáng nay mới giết, mới lấy nửa con ra ngoài thôi… Còn lại tôi giữ lại, ai ngờ nó bội ước.” Thẩm Ninh xem xét kỹ, xác định thịt vẫn còn nóng, liền gật đầu hài lòng.
Cô cân cả lô, tổng cộng 243 cân.
Bà lão còn tặng thêm bảy tám khúc xương lớn.
Cô trả luôn 230 đồng, đang chuẩn bị rời đi thì thấy tɾong ßếp có tre0 lạp xưởng và thịt muối, liền chỉ tay hỏi “Còn bán không?” Bà lão vỗ đùi cái đét, mặt mày rạng rỡ, “Bán chứ Bán Cô lấy hết luôn hả?” Thẩm Ninh không khách sáo chút nào.
Đời này cô chỉ muốn ăn ngon uống sướng, tuyệt đối sẽ không để bụng mình chịu đói, “Có bao nhiêu, tôi lấy hết bấy nhiêu ” Cô lại móc thêm 45 đồng, mua luôn toàn bộ thịt khô và lạp xưởng tɾong nhà bà.
Bà còn ân cần tặng thêm hai cái sọt to tướng.
Nhìn hai sọt đầy thịt, bà hơi lo lắng hỏi, “Cô ở đâu?
Để tôi giúp mang về cho.” Đúng lúc ấy, bên ngoài ầm ĩ tiếng cãi nhau, ông Lý dẫn the0 mấy người mặc đồ có đe0 băng đỏ, mặc áo ch0àng nâu, hùng hổ xông vào sân.
“Chính là bà Tiền này Tôi tố cáo bà lợi dụng͟͟ chức quyền, trộm he0 từ xưởng về nhà, nuôi lớn rồi đem bán kiếm lời, không chỉ đầu cơ buôn bán, còn ép người ta mua ” Bà Tiền sợ đến trắng bệch cả mặt, môi run run, nước mắt rơi lã chã.
Bà hoảng hốt quay đầu nhìn Thẩm Ninh, “Hỏng rồi, cô gái nhỏ, lời cô nói hôm qua thành thật rồi ” Thẩm Ninh nhìn hai sọt thịt trước mắt, không chần chừ, vội vã nhấc lên ném ra ngoài cửa sổ.
Sau đó cô nhanh chóng nhảy the0, “Bà nhanh chắn lại Nhớ giấu kỹ tiền tɾong người ” Bà Tiền run rẩy nhét tiền vào tɾong áo, vừa thở vừa than, “Cô chạy được bao xa?
Kiểu gì rồi cũng bị bắt thôi…” Nhưng lúc bà còn đang cúi đầu giấu tiền, Thẩm Ninh đã lén thu thịt vào không gian, rồi nhanh chóng bỏ chạy mất dạng.
Khi bà Tiền ngẩng đầu nhìn quanh, Thẩm Ninh đã không thấy bóng dáng đâu, làm bà há hốc miệng vì sửng sốt.
… Một lúc sau, khi Thẩm Ninh thong thả bước ra từ khu công nhân xưởng thịt, thì thấy đám người kia đang áp giải ông Lý về, mắng cho một trận ra trò.
Cô không tránh né, thản nhiên đi lướt qua họ, nghênh ngang rời đi.
… Sáng hôm sau, sau khi thu dọn xong xuôi mọi thứ, Thẩm Ninh đứng nhìn quanh cái tiểu viện nhỏ bé.
Cô lại kiểm tra lần cuối, gom luôn cả gạo dầu củi nước, bát đũa ấm chén mà Vương Ái Hoa mới sắm thêm, không để lại chút gì.
Vương Bảo Châu có lẽ vẫn còn sợ, cả đêm không về, ngủ nhờ nhà bạn.
Còn Vương Ái Hoa thì sáng sớm đã nhận được thông báo từ công an, mặt mày lo lắng chạy đến.
Thẩm Ninh biết, đợi cô vừa xuống nông thôn xong thì nhà họ Lý sẽ tới thu nhà, còn bên thanh niên trí thức cũng sẽ đến thông báo cho Vương Bảo Châu về lịch đi cắm trại.
Đáng tiếc, màn kịch náo nhiệt thế này, cô không thể tận mắt xem được.
Khóe môi Thẩm Ninh khẽ cong, có chút tiếc nuối.
Nhưng trước khi đi, cô vẫn muốn diễn trọn vai, tặng cho Vương Ái Hoa một món quà chia tay “tâm huyết”.


⬅ Trước Tiếp ➡