Có thể Diệp Tình sớm đã yêu sâu đậm nam chính, nghe xong an bài của cha mẹ lập tức dứt khoát cùng nam chính bỏ trốn khỏi Diệp gia, vứt bỏ thân phận thiên kim tiểu thư của mình đi theo một tiểu tử rõ nghèo, trải qua quãng thời gian gian khổ, đến bây giờ cũng không có tin tức.
Bất quá, chị gái không có thì em gái vẫn còn. Dù sao hai chị em dáng dấp đều giống nhau, ngay cả cha mẹ đều nhận không ra, huống chi là người của Lục gia. Thế là Diệp gia yên tâm thoải mái gả Diệp Trăn đi qua.
Gả cho cái người thực vật Diệp Trăn không hề cảm thấy có vấn đề gì, nhưng vấn đề là cái người thực vật này sau một năm hôn mê, cũng chính là một tháng sau sẽ tỉnh lại.
Diệp Trăn bị gả vào Lục gia giận mà không dám nói gì, đối với người thực vật như Lục Bắc Xuyên cũng không có dụng tâm.
Có lẽ là trải qua một năm làm người thực vật, Lục Bắc Xuyên sau khi tỉnh lại tính tình đại biến, cách xử xự không từ thủ đoạn. Đối với cái người gọi là Lục thái thái này cũng chẳng thèm ngó tới. Nhân duyên đến, dưới sự trùng hợp lại gặp được người chị gái nhiệt tình hào phóng, cũng biết được chân tướng người năm đó đáng lẽ phải gả cho mình là người chị.
Em gái khôn khéo và chị gái bình thường chất phác, so sánh ra, Lục Bắc Xuyên tự cảm thấy bị lừa gạt. Mà sau khi Lục Bắc Xuyên biết nam chính lại là người huynh đệ cùng cha khác mẹ của mình, liền bắt đầu con đường nhân vật phản diện, đi đoạt vợ.
Theo lẽ tự nhiên, Diệp Trăn biến thành vật thay thế cho chị. Sau khi Lục Bắc Xuyên biết chân tướng cũng không sống yên lành được, trở thành vật thay thế của chị để nhân vật phản diện phát tiết hận ý.
Oán hận tích lũy tháng ngày, Diệp Trăn ỷ vào thân phận Lục thái thái của mình ở trước mặt chị gái diễu võ giương oai, nhiều lần bị vả mặt. Về sau còn vì Lục Bắc Xuyên sinh một đứa con. Con trai ở trong môi trường này lớn lên, không hư cũng sẽ bị ảnh hưởng, hai cha con cùng một giuộc cấu kết với nhau làm việc xấu, âm hiểm xảo trá quỷ kế đa đoan, IQ cao toàn lại sử dụng vào việc phạm pháp phạm tội. Một đoạn thời gian rất dài từng đùa bỡn xoay quanh nam chính.
Nhưng nhân vật phản diện chung quy vẫn chỉ là nhân vật phản diện, người một nhà cuối cùng gieo gió gặt bão. Sau khi nhân vật phản diện bị nam chính K.O, Diệp Trăn thân là vợ của nhân vật phản diện tự nhiên cũng khó thoát khỏi truy cứu của pháp luật, ở trong lao ngục vượt qua quãng đời còn lại.
Trong tiểu thuyết Diệp Trăn là Diệp Trăn, cô là cô. Hiện tại cô mặc dù là vợ của Lục Bắc Xuyên, nhưng Lục Bắc Xuyên là người thực vật, trong một tháng này chỉ cần cô nghĩ biện pháp rời khỏi Lục gia, từ đây biển rộng mặc cá bơi, bầu trời mặc chim bay, còn sợ không sống yên lành được sao?
Về phần Diệp gia sống chết ra sao, mắc mớ gì đến cô?
Có bản lĩnh kêu Diệp Tình tìm trở về a.
Tiếng đập ngoài cửa đánh gãy suy nghĩ của cô.
"Chào buổi sáng Diệp tiểu thư." Là quản gia phục vụ ở Lục gia nhiều năm cung cung kính kính đứng ở ngoài cửa, đẩy một cái xe nhỏ đựng tất cả công cụ làm sạch cho Lục Bắc Xuyên.
Gia tộc Lục gia bắt nguồn từ xa xưa, dòng chảy dài, tổ tiên truyền cho con cháu không chỉ có tài sản to lớn, còn có quy củ cổ hủ cứng nhắc cổ xưa.
Cô là vợ của Lục Bắc Xuyên, cho nên mỗi lần sau khi tỉnh dậy, cô nhất định phải làm sạch sẽ thân thể cho chồng.
Diệp Trăn lấy khăn quản gia đưa cho vò trong nước ấm, sau đó xốc chăn mền của Lục Bắc Xuyên lên, cởi bỏ một nửa áo ngủ trên người, ở cánh tay và phần bụng của hắn lau qua một lần.
Đây là việc mỗi ngày cô đều phải làm, nhưng cũng là việc duy nhất cô chỉ có thể làm.
Lúc trước sẽ có người hầu lau thân thể cho Lục Bắc Xuyên, nhưng là sau khi Diệp Trăn được gả đến Lục gia liền dặn dò cô, làm vợ Lục Bắc Xuyên, chỉ có cô mới có thể thân mật tiếp xúc da thịt của Lục Bắc Xuyên.
... Đã là năm 2018 rồi, tại sao vẫn còn có nơi có tư tưởng phong kiến như vậy?
Ở trước mặt bị quản gia nhìn chăm chú, Diệp Trăn bây giờ không có lười biếng, cực kì cẩn thận, giống như đối đãi với một tác phẩm nghệ thuật cẩn trọng lau thân thể của Lục Bắc Xuyên. Lúc mới đến mặt đỏ tới mang tai không biết làm sao, cho tới bây giờ mặt không đổi sắc không hề sợ hãi, toàn bộ là nhờ công lao Diệp Trăn học qua không ít pho tượng phương Tây, huống chi, vóc người này của Lục Bắc Xuyên cũng so với cái pho tượng kia không khác biệt lắm.
Khăn lông ấm ở bên trên mỗi một tấc da thịt của Lục Bắc Xuyên tinh tế lau qua. Phần cánh tay và bụng thịt sờ lên cũng không tính quá yếu, Diệp Trăn thất thần, không khỏi nghĩ đến giấc mộng buổi tối hôm qua.