⬅ Trước Tiếp ➡
Trong mộng Lục Bắc Xuyên giọng trầm thấp khiến đầu óc cô lắc lư, bàn tay hữu lực chăm chú nắm lấy lòng bàn tay của cô. Phần bụng và trên cánh tay cảm giác vô cùng lực lưỡng và cơ bắp. Từng chút từng chút, không cho cô tránh, không cho phép cô trốn, càng không cho phép cô không muốn, làm cho cô hưng phấn khiến cho cô vui vẻ và làm cho cô khóc.
Diệp Trăn quay người lấy khăn mặt nhúng vào trong nước nóng gột rửa vắt khô, nhẹ nhàng xoa xoa gương mặt Lục Bắc Xuyên. Hình dáng khuôn mặt rõ ràng mà thâm thúy, người đàn ông này anh tuấn quả thực không có thể bắt bẻ, cũng không biết đôi mắt đang nhắm này sau khi mở ra sẽ là cái dạng gì. Có phải là cũng sẽ giống đêm qua cô mơ thấy, âm lệ, sâu lạnh?
Cô cầm khăn mặt, ở bên tai Lục Bắc Xuyên lau sạch, bóp nhẹ vành tai. Đột nhiên ở giữa mí mắt Lục Bắc Xuyên giật giật, có thể trông thấy mí mắt dưới con ngươi ở trong hốc mắt nhấp nhô, giống như một giây sau liền mở ra. Diệp Trăn chú ý đến, nhìn thoáng qua, tiếp tục lau sạch sẽ lỗ tai của hắn, thờ ơ.
Lúc mới đầu Diệp Trăn thật đúng nghĩ là Lục Bắc Xuyên sẽ tỉnh, nhưng bác sĩ gia đình đã nói cho cô, ngón tay và mí mắt co rúm một chút là hiện tượng phải xạ bình thường của hệ thần kinh.
Bất quá ngẫm lại cũng đúng, trong tiểu thuyết Lục Bắc Xuyên tỉnh lại, là một tháng sau. Bây giờ không phải lúc.
Sau khi đã lau sạch sẽ, Diệp Trăn đổ thuốc vào trong lòng bàn tay chà xát, hơi nóng trong lòng bàn tay lượn lờ ở toàn thân Lục Bắc Xuyên. Diệp Trăn nhìn thấy ngón út bàn tay phải của Lục Bắc Xuyên nhúc nhích, nổi lên ý đồ xấu ở trên bụng rắn chắc của hắn vừa sờ vừa bóp, nắm lâu thành nghiện.
Nói đến cũng thật kỳ quái, nếu là người bình thường trở thành người thực vật hôn mê một năm như vậy, nếu không gầy như que củi thì tình trạng cơ thể cũng không khá hơn chút gì. Nói thế nào cũng sẽ không giống Lục Bắc Xuyên bảo trì dáng người tốt như vậy.
Sau khi làm xong tất cả công việc vệ sinh, Diệp Trăn mệt mỏi muốn gập cả người. Mặc cho Lục Bắc Xuyên quần áo tử tế, đắp chăn, lão quản gia hơn sáu mươi tuổi ở Lục gia phục vụ cả đời cung cung kính kính nói với Diệp Trăn: "Cực khổ cho cô rồi."
Diệp Trăn bộ dạng phục tùng cười cười, không nói gì, đi vào toilet rửa mặt.
Cô vừa mới vào toilet, bác sĩ chuyên nghiệp và y tá liền tới kiểm tra cho Lục Bắc Xuyên, cũng cho ăn uống khoa học.
Những trình tự này cũng không phải là trong phạm vi Diệp Trăn có thể xử lý.
Rửa mặt xong Diệp Trăn nhìn thoáng qua, liền xuống lầu.
Trong nhà ăn, cha mẹ và một nam nhân trẻ tuổi ngồi ở trước bàn ăn, chỗ ngồi chủ vị trống không.
"Cha, mẹ, buổi sáng tốt lành."
Cha Lục nhìn Diệp Trăn một chút, nhẹ gật đầu.
Diệp Trăn nhìn chỗ chủ vị trống không, thuận tiện hỏi một câu, "Ông đâu ạ?"
"Ông về nhà cũ mấy ngày. Bắc Xuyên ngày hôm nay thế nào rồi?" Mẹ Lục ăn mặc chỉnh tề, khuôn mặt trang điểm tinh xảo, hoàn toàn nhìn không ra dấu vết của tuổi già, ở trước mặt con riêng của Lục gia kiệt lực để bảo toàn mặt mũi Lục phu nhân của mình.
Diệp Trăn bề ngoài duy trì bộ mặt bình thường chất phác của mình, nhướng mi thuận mắt nói: "Vẫn tốt ạ."
Mẹ Lục buông bát đũa xuống, lo lắng thầm nghĩ: "Sao con không ở trên đó chăm sóc thêm chút nữa?"
Cha Lục ngưng lông mày, "Được rồi, mới sáng sớm, không phải còn có bác sĩ trên lầu kiểm tra sao?"
Mẹ Lục trầm mặc một lát, thanh âm thấp xuống, nói với Diệp Trăn: "Diệp Tình, việc liên quan đến Bắc Xuyên con phải nhớ kỹ từng chi tiết, có cái gì không đúng lập tức nói cho mẹ và bác sĩ. Cố gắng xoa bóp thêm chút nữa, Bắc Xuyên sớm muộn gì cũng sẽ tỉnh lại, xoa bóp nhiều đối với sự khôi phục về sau của nó có trợ giúp rất lớn."
Lời nói này Diệp Trăn không biết đã nghe qua biết bao nhiêu lần, cho tới bây giờ đều làm như gió thoảng bên tai, "Vâng, con nhớ kỹ."
"Ăn cơm trước đi." Cha Lục nhìn mẹ Lục một chút, sau đó ra hiệu Diệp Trăn ngồi xuống.
⬅ Trước Tiếp ➡