⬅ Trước Tiếp ➡
Ngày Quốc Khánh vui vẻ!
Thời gian tốt đẹp đương nhiên muốn viết truyện a, chỉ là ngẫu nhiên thôi =3=
Truyện cẩu huyết ngôn tình, không ăn được độc giả có thể đi đọc những phong cách viết văn khác a, cảm ơn đã ủng hộ ^_^
***
Lục Bắc Phàm là cái người điển hình thấy sắc liền mờ mắt, bất kể là năng lực học thức hay là thân phận đều không ra gì, kế thừa hoàn mỹ gen của cha Lục, háo sắc thành tính.
Những ngày này con mắt dâm dục của Lục Bắc Phàm kia đã đủ khiến Diệp Trăn buồn nôn, bây giờ được đà lấn tới còn dám động thủ?
Cô chỉ muốn yên lặng sinh sống, đợi cô vụng trộm an bài tốt mọi chuyện sẽ yên lặng rời khỏi Lục gia. Nhưng cũng không nghĩ sẽ để yên cho người khác khi dễ chính mình.
Diệp Trăn vừa dứt lời, bầu không khí trong nhà ăn biến đổi, mấy người hầu đứng một bên ngay cả thở mạnh cũng không dám.
Mẹ Lục trực tiếp để bát và thìa xuống trên mặt bàn, chân Lục Bắc Phàm cọ ở trên đùi Diệp Trăn nhanh chóng thu về.
Lục Bắc Phàm còn đang nghĩ kế minh bạch giả vờ hồ đồ, "... Chị, không ý gì cả, không cẩn thận đụng phải chị mà thôi."
Diệp Trăn cười cười, "Không sao."
Dưới gầm bàn xảy chuyện gì mặc dù không ai trông thấy, nhưng Lục Bắc Phàm ở trong bóng tối đối với Diệp Trăn các loại ám chỉ nhiều ngày như vậy, ánh mắt trần trụi nóng bỏng, ro ràng như ban ngày.
Dù sao cũng là đứa con trai mà tình nhân mình thích nhất sinh ra, cha Lục không nhịn được muốn thay hắn giải vây.
Một bên tiếp nhận khăn mặt người hầu đưa tới, hắn nhìn Lục Bắc Phàm một chút, nói: "Được rồi, đi công ty thôi."
Lục Bắc Phàm không có sợ hãi, dương dương đắc ý nhìn Diệp Trăn một chút, đương nhiên không để ý đến ánh mắt cảnh cáo của cha Lục.
Đáy lòng Diệp Trăn bật cười.
Ca ca còn chưa có chết, ỷ vào mình hiện nay là người thừa kế duy nhất của Lục gia, liền đã ngấp nghé vợ của người anh thực vật, cũng không nghĩ lại một chút, Lục gia chính là không bao giờ thiếu con riêng. Không kiêng nể gì như thế, kết cục đến thảm Diệp Trăn cũng không thấy kỳ quái.
Một người ngu ngốc như này, Diệp Trăn có lý do tin tưởng, coi như Lục Bắc Xuyên vẫn chưa tỉnh lại, hắn cũng sẽ không có kết quả tử tế. Người ngu ngốc, cho phần diễn chung với nhân vật nam chính cũng có thể khiến mình tự đi tìm đường chết.
Lục Bắc Phàm đứng dậy, ân cần đi sau lưng Lục Thiếu Nhân, rời khỏi Lục gia.
Lục Thiếu Nhân và Lục Bắc Phàm vừa đi, mẹ Lục liền ném bát đũa xuống sàn vỡ nát, phẫn hận nhìn cánh cửa.
Diệp Trăn ngồi ở cạnh bàn ăn, nhai kỹ nuốt chậm, bình tĩnh ăn nốt bữa sáng.
Cái gì mà ân oán hào môn, cái gì mà tranh chấp quyền kế thừa, đều không liên quan tới cô. Đợi sau khi cô chuẩn bị tốt mọi chuyện, liền có thể rời đi khỏi nơi này, dù sao kết hôn với Lục Bắc Xuyên chính là Diệp Tình, không phải Diệp Trăn cô.
Ăn xong điểm tâm, Diệp Trăn lên lầu, theo thường lệ đi "hầu hạ" người chồng thực vật kia của cô, mỗi ngày bác sĩ theo thông lệ sẽ đến kiểm tra vào cuối buổi.
⬅ Trước Tiếp ➡