Diệp Trăn ngồi xuống bên người mẹ Lục, nam nhân trẻ tuổi đối diện trên bàn ăn giống như cười mà không phải cười nhìn mình.
Giả bộ không quan tâm, lại nhịn không được lộ ra một chút chán ghét.
Cha của Lục Bắc Xuyên là Lục Thiếu Nhân cũng không phải cái nam nhân gì tốt. Trong nhà đã có vợ, lại suốt ngày ở bên ngoài phong lưu trác tác, con riêng ở bên ngoài lưu lạc từng người đến nhận cha, nhưng có con trai Lục Bắc Xuyên và Lục lão gia ở đây, Lục Thiếu Nhân cũng không dám thật sự nhận con.
Một năm trước Lục Bắc Xuyên xảy ra tai nạn xe cộ, bệnh viện nguy kịch thông báo, về sau chẩn đoán là người thực vật, cha Lục nhận đứa con riêng hợp ý mang về nhà, cũng chính là người đàn ông trẻ tuổi trước mặt này, Lục Bắc Phàm.
Lục Bắc Xuyên hôn mê bất tỉnh, gia sản của Lục gia cũng không thể không ai kế thừa, Lục lão gia cũng liền một mắt nhắm một mắt mở.
Lục Bắc Phàm người này từ tướng mạo đến tính cách đáng đều ra dáng công tử bột, hắn tự cho là trở thành Nhị thiếu gia của Lục gia liền có thể yên ổn ngồi ngắm nhìn giang sơn.
Diệp Trăn vừa gả vào, cặp mắt sắc mị mị kia liền không có dịch chuyển khỏi trên người Diệp Trăn. Hắn mơ ước sắc đẹp của Diệp Trăn, từng ở trước giường Lục Bắc Xuyên cưỡng ép ôm Diệp Trăn vui vẻ gọi bậy là tâm can bảo bối, may mắn Lục Bắc Xuyên là người thực vật không nghe không cảm giác được, nếu không vợ và đệ đệ ở trước mặt hắn trình diễn bức tranh tình dục sống động, đỉnh đầu chăn dê, chắc chắn sẽ tức chết.
Bất quá sau khi Lục Bắc Xuyên tỉnh lại, vị Nhị thiếu gia này xác thực cũng rất thảm.
Ở trước mặt trùm phản diện tâm ngoan thủ lạt như Lục Bắc Xuyên, tên này hoàn toàn không đáng chú ý.
Người hầu Lục gia bưng lên cho Diệp Trăn bữa sáng, chỉ nghe thấy cha Lục nói: "Những việc ở công ty cho con hai tháng con cũng hẳn là đã quen rồi, ăn xong điểm tâm con và cha cùng đi công ty." Lời này hiển nhiên là nói với Lục Bắc Phàm.
Lục Bắc Phàm vui mừng nhướng mày. Có thể cùng Lục Thiếu Nhân đi đến công ty, cũng đã nói lên đây là muốn chính thức thừa nhận thân phận của hắn, thừa nhận vị trí ở công ty của hắn, muốn coi hắn là người thừa kế mà nuôi dưỡng.
Hắn kiềm chế tâm tình kích động của mình, "Vâng thưa cha."
Diệp Trăn ánh mắt liếc qua nhìn mẹ Lục toàn thân đều đang run rẩy lại kiệt lực nhẫn nại, thả xuống mí mắt.
Ở trường hợp trước mặt công chúng này, mẹ Lục còn cần rộng lượng hơn, cần khéo hiểu lòng người, cần là toàn bộ suy nghĩ của Lục gia, càng phải bảo hộ tôn nghiêm của chồng mình, không thể giống như những người phụ nữ gia đình bình thường, ở trước mặt con trai, con dâu của mình và con riêng cãi lộn với chồng.
Nhà có quyền thế không phải là nhiều. Lục Bắc Phàm bây giờ còn có thể đắc chí, đợi đến khi Lục Bắc Xuyên tỉnh, toàn bộ Lục gia, đừng nói là Lục Bắc Phàm, ngay cả Lục Thiếu Nhân, đều không thể sống yên ổn.
Trên bàn cơm nhìn như gió êm sóng lặng, chỉ là dưới đáy bàn dần dần có chút không đúng. Diệp Trăn ngồi đối diện Lục Bắc Phàm, chân của hắn đều nhanh ngả vào đùi Diệp Trăn.
Theo Lục Bắc Phàm, nữ nhân xinh đẹp như vậy lại phải trông coi cái người thực vật, quả thực là phung phí của trời!
Hắn nghĩ là cái người Đại ca kia sẽ không lành được, ở cùng anh ta chỉ lãng phí cuộc đời, không bằng mình nếm thử trước khi còn tươi, dù sao về sau toàn bộ Lục gia cũng sẽ là của hắn.
Nhưng những ngày gần đây nữ nhân hay ngượng ngùng khiếp đảm này đột nhiên biến thành cao quý lãnh diễm, làm hắn nhịn gần chết.
Diệp Trăn để muỗng canh xuống, mỉm cười nhìn qua Lục Bắc Phàm, "Xin lỗi, chân của em không cẩn thận đạp phải chân của chị rồi, xin hỏi em có thể đem chân từ trên đùi của chị dịch chuyển ra khỏi không?"
***
Tác giả có lời muốn nói: