Mạnh Tử Hạo trực tiếp đem Đường Linh ném lên giường. Hộp đêm ở khu này đều là tài sản ngầm của gia phả bên ngoài. Phòng bao ở đây tuỳ ý để hắn sử dụng.
Tuy bên dưới là chăn nệm dày cộm, nhưng Đường Linh bị ném như bao tải, lòng ngực không tránh khỏi có chút đau, cũng nhờ thế mà hốc mắt liền ửng đỏ, nước mắt vòng quanh, chực trào. Không cần cố gắng cũng bày ra được bộ dạng mềm mại đáng thương.
Đường Linh thầm mắng thiết lập nam chính báo đạo thô lỗ nghìn năm không đổi. Cô vờ vịt hoảng loạn trườn người về sau. Hỏi một câu hỏi mà ai cũng biết.
“Cậu định làm gì?”
Mạnh Tử Hạo đã sớm cởi ra áo ngoài, cơ thể thân trên bắp thịt cường trán, quả không hổ là cầu thủ bóng rổ số một của trường trung học.
“Không phải cậu thiếu thao mới đi hộp đêm tìm đàn ông sao? Cũng tại tối buổi sáng chưa thoả mãn được cậu, bây giờ tôi sẽ bù đắp”
Áo quần Đường Linh vốn đã quá sức mỏng manh thiếu vải, qua một hồi lăn lộn chẳng còn che chắn được gì. Song lại lỏng lẻo mập mờ, da thịt nửa kín nửa hở, so với loã thể còn chọc người ngứa ngáy bội phần
Mạnh Tử Hạo nhìn bộ dạng ba phần nhu nhược bảy phần quyến rũ. Yết hầu không khỏi lăn lộn mấy lần. Côn thịt phía dưới chưa kịp mở lồng đã phấn khích cương cứng phá tường chui ra.
“Không thể! Tôi không muốn! Cậu không thể”
Đường Linh tuy đáy lòng phấn khích gào thét nhưng bên ngoài vẫn làm ra bộ dạng vô lực phản kháng. Tuy là tình với người đàn ông này rất tuyệt, nhưng cũng không thể hoài phí công sức, cô không muốn sau mỗi cuộc làu tình quan hệ của bọn họ vẫn cứ dậm chân tại chỗ. Vì vậy cô cần một ngòi nổ.
Mạnh Tử Hạo nhíu mày không muốn nghe những lời từ chối chói tai, một tay nắm lấy cổ chân mảnh khảnh của cô kéo mạnh về phía mình, thân thể to lớn đè xuống, bao vây Dường Linh.
“Không thể, cậu như vậy là cưỡng hiếp, tôi không muốn! Không muốn!
Lời nói của Đường Linh như khai phá tính dã thú của người đàn ông.
Mạnh Tự Hạo ánh mắt tâm tối khẽ cười. Anh rút ra thắt lưng trói chặt hai tay đang giẫy giụa kịch liệt của cô vào thành giường.
“Cưỡng hiếp ư? Tôi sẽ cho cậu biết thế nào là cưỡng hiếp!”
Đường Linh nhìn khuôn mặt vặn vẹo điên cuồng của Mạnh Tử Hạo không khỏi nuốt xuống ngụm nước bọt, bên dưới dân thuỷ lầy lội một mảng , nóng lòng muốn được mạnh mẽ xỏ xuyên.
Đường Linh cắn môi, trái lòng nói:
“Không được! Cậu điên rồi!”
“Phải, tôi diện rồi, điên vì em!”
Một người đàn ông bị thao túng cảm xúc là như thế nào? Và người đàn ông chính mình thừa nhận cảm xúc bị thao túng có gì khác nhau. Không phải ai cũng có thể nhận ra mình đang say, người thừa nhận mình say rốt cuộc có phải đang vô cùng tỉnh táo.
Đường Linh cuối cùng cũng đạt được thứ mình muốn. Ngày thu người đàn ông này vào tay không còn xa nữa.
Mạnh Tử Hạo trực tiếp kéo lên chân Đường Linh, ngay sau đó đỡ lấy côn thịt thô dài trực tiếp đút vào.
Côn thịt thô to vì quá phấn khích trướng lên một vòng lớn, lấp đầy hoa huyệt nhỏ nhắn, thậm chí còn có cảm giác đau xé lòng.
Tuy nhiên, Đường Linh có một hệ thống bảo vệ cơ thể, Hoa huyệt đã trải qua quá trình biến đổi sau khi ràng buộc hệ thống
Hoa huyệt của Đường Linh dù là côn thịt to lớn cỡ nào cũng có thể ôm chặt lấy. Mặc dù có thể chứa được, nhưng Đường Linh vẫn cảm thấy đau đớn siết chặt.
"Nhiều nước như vậy còn nói không muốn, đợi tôi lâu lắm phải không?"
Đường Linh bị Mạnh Tử Hạo chọc bậy chọc bạ cũng trúng tim đen. Không cam lòng, bỏ qua thiết lập nhân vật, khích bác.
“Đã vào rồi thì nhanh lên đi, tôi muốn về nhà!”
Như dự đoán Mạnh Tử Hạo nghe xong, nội tâm thú tính bị kí©h thí©h không ít. Hai tay như gọng kìm g Đường Linh rút ra gây thịt lại thẳng lưng đẩy vào nguyên cây.
“Về nhà? Để lão tử chơi xong đã, xem cậu còn sức để về không?”
Quy đầu thâm nhập trực tiếp vào đáy huyệt, gậy thịt thô to chọc mạnh vào điểm G. Lớp lớp thịt mềm trong huyết động bị quy đầu nhẵn nhụi tàn phá mà tê dại.
"A... ha..."
Đường Linh cong eo, trực tiếp bị khoái Cản khổng lồ làm cho cao trào.
Đáy huyệt tiết ra dâm thủy trơn trượt ồ ạt tuông ra. Nước nhờn ướt át, nóng hổi tưới lên côn thịt gân guốc.
Mạnh Tử Hạo sướng đến tê dại sống lưng, anh chưa bao giờ tưởng đến một khoái CảA mạnh mẽ như vậy.
“Đồ lẳng lơ”
Dù chỉ là câu nói tình thú lúc đàn ông là tình như cũng đủ nhắc nhở Đường Linh giữ lấy thanh tịnh, cô không quên mình đang vào vai một cô gái bị cưỡng hiếp.
“Không phải, buông tôi ra! Đau quá”
Mạnh Tử Hạo bị hoa huyệt khít khao mút đến khẩn trí, càng muốn bộc phát nhiều hơn, càng muốn thô bạo hành hạ động huyệt mất hồn, trên miệng không khỏi buông lời độc ác.
“Ra vẻ trinh nữ cái gì, cũng không phải bị tối chơi qua nhiều lần rồi sao.
Mạnh Tử Hạo nghiến răng kéo hai chân Đường Linh lên vai, tàn nhẫn đâm lút cán vào giữa hoa huyệt. Tư thế này khiến anh có thể nhìn rõ hai âm môi bị côn thịt gân guốc chen vào đến biến dạng, nở nang.
Mạnh Tử Hạo nhìn đến đỏ cả mắt, máu nóng sôi sục, thúc dục anh tàn phá tất cả mọi thứ, khiến động tác đâm rút càng thêm mạnh mẽ, dã man. Côn thịt của anh đủ to và dài, mỗi lần đi vào quy đầu luôn cọ sát vào thành đáy huyệt.
“Um... um...
Đường Linh bị người đàn ông cuồng dã mãnh liệt đâm thọt đến khó thở, cơ thể bé nhỏ đong đưa kịch liệt, nếu không phải được Mạnh Tử Hạo giữa lại e là đã sớm bị đâm bay ra khỏi giường.
“Ưm... Kiêu lên... tôi muốn nghe tiếng rên rĩ của cậu.”
Đường Linh bị côn thịt làm đến sản khoái, tuy nhiên lại không thích đàn ông cưỡi trên người mình còn ra vẻ trịch thượng. Nhất định phải chỉnh. Nhất định phải chỉnh.
“Ưm... Cậu phải đối xử với tôi đến mức này sao...”
Đường Linh mắt đỏ hoe khổ sở tựa như chất vấn, cơ thể hoàn toàn buông thả tựa như tuyệt vọng.
Đàn ông cũng giống như động vật săn mồi, vết cắn càng găm sau khi con mồi cố gắng vùng vẫy. Đường Linh im lặng khiến Mạnh Tử Hạo bất mãn đình chỉ.
“Tôi sai rồi, lẽ ra tôi không nên thích cậu. Buông tha tôi có được không.
Mạnh Hạo nhìn từng giọt nước mắt trượt dài trên gò má đỏ hồng rồi lặng lẽ chui vào đám tóc mai ướt át của cô, bất giác trái tim co thắt đau đớn. Anh cũng không rõ những giống như có ma lực thúc ép anh chạm vào.
Mạnh Tử Hạo cúi người, nhẹ nhàn liếm đi những giọt nước mắt, có chút đắng chát nơi đầu lưỡi, bạt mô di chuyển trên chóp mũi trượt đến đôi môi sưng đỏ vì bị chính cô cắn
Có chút giận giữ, có chút thương tiếc.
Bất giác, đầu lưỡi chậm rãi liếm láp môi cô.
Đường Linh thất thần, không phải cô chưa từng hôn, mà chứ bao giờ có một nụ hôn cẩn thận như thế. Phải chăng đây chính là hương vị của tuổi thanh xuân, mà cô đã đánh mất.
Mạnh Tử Hạo đột nhột thúc mạnh eo, làm côn thịt phía dưới lưu loát trượt vào động nhỏ. Đường Linh đang thất thần không kịp phòng bị, hét lên một tiếng. Mạnh Tử Hạo nhân cơ hội đem lưỡi tiếng vào trong khoang miệng nhỏ nhắn, mút lấy chiết lưỡi thơm tho.
Không ngờ có thể ngọt đến như vậy.
Tuy cả hai đã làm ra những chuyện thân mật đến mức không thể thân mật hơn, nhưng đây là lần đầu hai người hôn môi.
Không giống cảm giác sung sướng xá© thịt khi là tình, hôn môi giống như một sự thoả mãn về tâm hồn.
Mạnh Tử Hạo càng thêm ghì chặt ót Đường Linh, chiếc lưỡi tà ác khoáy đảo, quấn lấy chiếc lưỡi đinh hương, nước bọt không kịp nuốt xuống, tràn ra khoé môi hai người.
Bên dưới vẫn không hề ngơi nghỉ, nhịp nhàn phối hợp, đưa đôi tình lữ vào cõi đê mê.
.