Nụ hôn say đắm kéo dài cho đến khi cả hai đều cảm thấy nghẹt thở mới miễn cưỡng buông ra.
Mạnh Tử Hạo nhìn ánh mắt mê ly cùng đôi môi sưng đỏ ướt nước của Đường Linh, trong lòng chợt vui vẻ lạ thường, ngón tay nhịn không được vuốt nhẹ bờ môi đỏ mọng.
Thân thể hai người du dương đưa đẩy, côn thịt mỗi lần đi vào đều chạm đến đáy huyệt, lúc rút ra còn chậm rãi kéo theo mị thịt đỏ hồng, so với những cú thúc bán mạng trước đây thì kiểu ma xát quyến luyến day dưa này lại dạt dào khoái CảA, dù chộn rộn nôn nao nhưng vẫn không nỡ phá hỏng sự hoà hợp này.
“Ha... ừm... Bao nhiêu thằng đã chạm vào đây?”
Đường Linh dù sướng muốn chết nhưng cũng không khỏi tức giận, cô kiếp trước tình trường dày dặn nhưng vừa rồi lại vì một nụ hôn của một tên bắt con này dắt mũi. Cô không cần, cô muốn đàn ông phải quỳ dưới váy mình, hầu hạ và tôn thờ.
Đường Linh hổn hển, quay đầu tránh đi đụng chạm của Mạnh Tử Hạo.
“Không... liên quan đến cậu.... Ưm...”
Mạnh Tử Hạo bực bội bóp mạnh cắm cô, ngón tay có vết chai thêm thô bạo chà xát cánh môi mềm mượt. Cảm xúc tương phản mang lại cảm giác tốt đẹp khó tả.
“Đừng chống đối tối, Đường Linh”
Môi Đường Linh bị tàn phá tê rần. Hốc mắt đỏ ửng lại trào ra dòng nước mắt sinh lý, Không khỏi mắng thầm, có ai lên giường khổ ải như cô, lúc cao trào còn phải dùng não để xử lý mớ câu nói ấu trĩ.
“Manh Tử Hạo... ưm... câu thích tôi sao?”
Mạnh Tử Hạo bị câu hỏi trực tiếp của Đường Linh chọc cho rối loạn. Thích ư? Một người phụ nữ xấu xa như Tường Linh? Là cô ta tự tìm đến, là cô ta có dã tâm bỏ thuốc cậu. Đây là cái giá cô phải trả.
“Đừng mơ tưởng! Loại người như cậu cũng xứng sao?
Đường Linh trong lòng khinh bỉ Mạnh Tử Hạo ngàn lần. Loại đàn ông đạo đức giả, Thích muốn chết lại còn cứng miệng. Nhưng cô phải nhẫn, cô muốn hắn phải chính miệng thừa nhận.
“Buông tôi ra! Cậu không có quyền! Tôi không muốn cậu”
Hoa huyệt đột ngột siết chặt phá vỡ không khí hoa hợp tựa như ảo ảnh, gậy thịt bất chợt bị cắn mạnh đến biến dạng. Đường Linh hai tay bị trói nên càng ra sức quẩy đạp hai chân, khiến nơi giao hợp của hai người càng xỏ xuyên khắn khít.
Khiến Mạnh Tử Hạo hít một hơi lạnh, thú tính trong cơ thể chưa nguội lạnh nay thêm bỏng rát. Lại nghe Đường Linh la hét không thích mình, tâm tình bực bội hoá độc ác.
“Không có quyền! Để tôi cho cậu biết tôi có quyền đến mức nào.”
Mạnh Tử Hạo dứt khoát lật người Đường Linh lại. Bàn tay lớn bóp lấy mông vểnh kéo lên cao, phút chốc, côn thịt thô to trực tiếp đâm vào tiểu huyệt một cách tuyệt vọng. Cú va chạm mạnh mẽ khiến cả hai người đều thoải mái hét
lên.
Khoái Cả mãnh liệt như bị rút dây, Mạnh Tử Hạo liên tục mãnh liệt thúc mông, côn thịt dồn dập ra vào, cắm đến mức tiểu huyệt phung nước sủi bọt.
Đường linh không có tay chống đỡ, trực tiếp úp mặt vào gối mềm, thân thể nhỏ gầy không ngừng rung lắc kịch liệt. Hai bầu vú liên tục lắc lư, ngứa ngáy muốn được tay lớn xoa bóp.
“Đừng... đau quá... ngực bị ép đau quá”
Đành chịu thôi. Làm tình với trẻ vị thành niên bắt buộc cô phải tinh tế hướng dẫn. May sao người ta cũng là nam chính, năng lực học tập không tầm thường.
Mạnh Tử Hạo ánh mắt tối sầm, nhếch môi, thầm nghĩ cô gái tự nguyện hiến dâng đúng là ngây thơ.
“Ngứa sao, để tôi giúp...”
Lời chưa nói xong, bàn tay to đã ôm lấy hai bầu vú, dùng sức nhào nặn. Cạm xúc mềm mịn nằm gọn trong lòng bàn tay thô chai, càng chọc lòng người muốn bừa bãi tàn phá.
“Ưm... Như vậy đã được chưa?
Bên dưới và bên trên đều được tận tình chăm sóc, Đường linh sướng đến mức miệng chảy nước bọt. Hoa huyệt phía dưới bị đánh đến kích lịch co rút liên tục. Phút chốc một luồn âm tinh ấm nóng ồ ạt phung ra trán lên gậy thịt một lớp nước trong suốt, mỡ màng
“A... đừng...”
Không giống như lần trước bị hạ thuốc thần trí không rõ ràng, hay như sáng nay vội vã kết thúc. Lần này Mạnh Tử Hạo là tình trong trạng thái hoàn toàn thanh tỉnh và chủ động. Tất cả mọi giác quan trong căn phong yên tĩnh lại như được phóng lớn bội phần, khiến anh có thể cảm nhận tất cả sung sướng dạt dào của cuộc là tình khốc liệt.
Mạnh Tử Hạo bị khoái CảA đánh úp, càng mãnh liệt đẩy eo, tham lam muốn nhiều hơn.
Hai viên tinh hoàn toàn nương theo gậy thịt nặng nề đánh vào âm môi đỏ bừng, phát ra từng tiếng “bạch bạch bạch” rõ ràng, dội vào tai người mờ ám thúc dục.
Mạnh Tử Hạo chăm chú nhìn vào khe mông đầy đặn của Đường Linh, lỗ nhỏ tím hồng mấp máy hé mở từng chút một, tựa như cánh hoa cúc lung lay trước gió, khiến người nhìn đến tò mò ngứa ngáy không thôi.
Mạnh Tử Hạo hai mắt đỏ gay, anh nghĩ mình sắp điên rồi.