⬅ Trước Tiếp ➡

Ban đầu anh định đích thân dọn phòng cho Trang Phù Dao, nhưng lại nhận được tin sức khỏe của bà cụ nhà họ Lương không ổn, phải bay sang Anh gấp, đành giao việc lại cho dì Viên.
“Dọn phòng ngủ phụ trên lầu hai, dạo này phải đặc biệt chú ý đến việc phòng muỗi, đặt thêm mấy túi thơm đuổi muỗi cạnh giường cô ấy nữa.”
“Chờ cô ấy đến, nếu còn thiếu gì thì cứ mua theo yêu cầu, không cần hỏi lại tôi.”
“Cô ấy không ăn ngò, khẩu vị hơi thiên ngọt, nấu ăn thì có thể nêm thêm chút đường.”
Dặn dò xong, anh nhìn quanh phòng. Ngôi nhà này mới được hoàn thiện từ năm kia.
Phong cách thiết kế là đen trắng xám theo kiểu tối giản hiện đại.
Lúc đó không thấy có vấn đề gì, giờ nhìn lại chỉ thấy căn nhà quá lạnh lẽo.
Trang Phù Dao thích tông ấm, nhà cũ của họ trước đây cũng được trang trí bằng gam màu ấm áp dễ chịụ
Giờ sửa lại thì không thực tế, chỉ có thể điều chỉnh bằng các vật trang trí. Anh dặn dì Viên “Hiện tại tranh thủ sắp xếp một chút, trang trí lại cho căn nhà có chút hơi ấm.”
Dì Viên hơi sững người, không ngờ ông chủ lại chuẩn bị kỹ càng đến vậy. Nếu không phải là người thân ruột thịt thì cũng chỉ có thể là…
Nghĩ đến đây, bà lập tức nghiêm túc hẳn lên “Vâng, thưa ông chủ.”
Dọn dẹp nhà cửa xong xuôi ngay trong đêm, sáng sớm hôm sau bà liền dẫn theo mấy dì khác ra ngoài mua sắm.
“Làm thế nào để trang hoàng ngôi nhà trông ấm cúng hơn” là một câu hỏi mở.
Mọi người cùng nhau góp ý kiến, quyết định bắt đầu từ những chi tiết nhỏ, coi nơi này như nhà của chính mình mà bài trí. Đầu tiên là đặt mua thật nhiều cây xanh và hoa tươi, sau đó đi mua khăn trải bàn, gối tựa... Thậm chí cả miếng dán tủ lạnh cũng không thể thiếụ
Sau khi sắp xếp xong những thứ đó, căn nhà giống y như cũ nhưng lại mang đến một cảm giác hoàn toàn khác. Từ lạnh lẽo, xa hoa biến thành ấm áp, tràn đầy hơi thở cuộc sống.
Mọi thứ đã chuẩn bị đâu vào đấy, chỉ còn thiếu việc dọn phòng.
Lúc dì Viên cầm theo bộ chăn ga gối đã giặt sấy xong chuẩn bị lên lầu, bà bỗng chần chừ hỏi “Hôm qua ông chủ dặn dọn phòng ở tầng mấy nhỉ?”
Những người khác cũng không biết.
“Dì Viên à, lúc đó ông chủ chỉ nói riêng với dì thôi, bọn tôi đứng xa nên không nghe rõ.”
Dì Viên thấy chuyện này mà đi hỏi lại ông chủ thì cũng ngại, đành phải lần theo manh mối mà suy đoán.
Bà nhớ lại hình như ban đầu ông chủ định đích thân dọn phòng.
Mà đãi ngộ như vậy, đến cả cậu chủ Triều Lạc cũng chưa từng có.
Nên chắc không thể là dọn phòng cho người trong nhà có quan hệ huyết thống.
Nếu không phải người nhà...
Vậy có lẽ nên dọn phòng tầng ba?

Hai ngày sau, Trang Phù Dao chuyển đến sống ở Bác Nhã Loan.
Dì Viên đến giúp cô xách hành lý, giọng nói đầy thân thiết “Thì ra là cô.”
Trang Phù Dao cười gượng.
Lúc vừa xuyên tới, cô muốn gặp Lương Hoài Tự nhưng vẫn chưa nghĩ ra nên đối mặt với anh thế nào, nên chỉ quanh quẩn ở gần đây, hi vọng có thể tình cờ nhìn thấy anh từ xa.
Kết quả bị người giúp việc nhà anh bắt gặp, suýt nữa thì bị tưởng là trộm.
Cô nói mình là bạn của Lương Hoài Tự, người giúp việc bán tín bán nghi, dò xét rất kỹ, hỏi đủ thứ câụ Thấy cô đều trả lời được, mới không gọi cảnh sát đưa cô đi.
… Nghĩ lại vẫn thấy đúng là “drama” thật.


⬅ Trước Tiếp ➡