Tống Tình chẳng hề nói quá “Đến hôm chị chuyển nhà, nhất định phải trang điểm thế này. Vậy thì sẽ khiến anh chồng cũ mê mệt luôn ấy chứ.”
…
Những năm 60, 70 của thế kỷ trước, nhà họ Lương đã ra nước ngoài phát triển, chỉ để lại một phần nhỏ sản nghiệp trong nước.
Đợi đến khi Lương Hoài Tự tiếp quản phần sản nghiệp trong nước, các ngành nghề cốt lõi mới bắt đầu dần dần chuyển về. Chiến lược trăm năm của nhà họ Lương đều lấy việc phát triển trong nước làm mục tiêu trọng tâm.
Lương Hoài Tự đã đào tạo đội ngũ thân tín để giúp mình xử lý công việc tập đoàn, nhưng công việc trong tập đoàn rối rắm phức tạp, vẫn cần anh tự mình quyết định phần lớn vấn đề. Cho nên ngoài thời gian lên lớp mỗi tuần một lần ở trường, phần lớn thời gian anh đều làm việc tại trụ sở của tập đoàn Trường Đình.
Hôm nay là một ngày làm việc hết sức bình thường, nhưng nhân viên phòng thư ký lại cảm thấy có gì đó rất khác.
Thư ký Trình bị gọi vào phòng tổng giám đốc, khi bước ra thì vẻ mặt đầy kỳ quặc, cô ấy lắc đầu đầy khó tin “Nói cho mấy người biết, kỳ lạ lắm luôn.”
“Tôi vừa vào thì tổng giám đốc đã khen tôi có gu thẩm mỹ, ban đầu tôi còn tưởng anh ấy đang ám chỉ tôi ăn mặc không phù hợp khi đi làm nữa cơ.” Đến đoạn cao trào, cô ấy cố tình uống nước thật chậm.
Mọi người sốt ruột “Chị Trình ”
“Gấp gì chứ.” Thư ký Trình uống xong, cười đầy thần bí “Kết quả là bảo tôi đi chọn bộ chăn ga gối nệm và các vật dụng sinh hoạt. Tôi hỏi muốn phong cách gì, tổng giám đốc nói anh ấy cũng không rõ, chỉ bảo đối phương là phụ nữ, mỗi phong cách chọn vài bộ.”
Mọi người đồng loạt hít sâu một hơi. Ai cũng biết tổng giám đốc đã ly hôn được năm năm, bây giờ có ý định mua chăn gối, chẳng lẽ là Trường Đình sắp có phu nhân mới sao?
Mọi người suy nghĩ một hồi, cảm thấy khả năng này rất cao.
Nếu là người thân kiểu như họ hàng thì mấy việc lặt vặt thế này cứ giao cho quản gia làm là xong, cần gì phải phiền đến thư ký hành chính?
Có người ở cạnh nói “Tin nội bộ nhé, mấy hôm trước tổng giám đốc đang họp thì có nghe điện thoại, giọng điệu nghe cũng rất đáng nghi.”
“Thật hả?” Mọi người quay sang hỏi thư ký Trình.
Không ai biết chuyện riêng của sếp nhiều bằng thư ký của phòng tổng giám đốc.
Chuyện này cũng không phải bí mật gì, thư ký Trình suy nghĩ rồi nói “... Cách nói chuyện vừa chiều chuộng vừa bất đắc dĩ, lại như bị tổn thương ấy.”
“Woa ”
Bình thường mọi người thích tám chuyện showbiz hơn, chuyện riêng của các sếp chẳng mấy ai quan tâm. Dưới tổng giám đốc còn có mấy phó tổng, mà có ai để ý đâụ
Nhưng tổng giám đốc là ngoại lệ. Một mặt, anh là người đứng đầu, luôn có vị trí đặc biệt trong lòng nhân viên Trường Đình.
Mặt khác, họ là “team mê trai đẹp”.
Mô tả của họ về tổng giám đốc chính là gương mặt như tài tử điện ảnh, dáng vóc như người mẫu nam, khí chất như quan chức cấp cao.
Mà bao năm nay, tổng giám đốc vẫn cô đơn lẻ bóng, ngay cả khi dự sự kiện cũng không hề có bạn gái đi cùng.
Thế nên chuyện tình cảm của tổng giám đốc, khiến họ vừa tò mò vừa muốn hóng.
Tan làm, Lương Hoài Tự mang theo mấy món đồ thư ký Trình mua về nhà.