⬅ Trước Tiếp ➡

Trang Phù Dao bị dọa hết hồn, nhưng không hẳn vì bị anh nhìn thấy cơ thể. Dù gì thì trong mắt cô, mới đây hai người còn sống như vợ chồng, không biết ngại ngùng là gì.
Thứ khiến cô hoảng hốt là tấm kính đó, đang yên đang lành tắm trong phòng, đột nhiên kính mờ lại trở nên trong suốt, mà đối diện còn có người đứng nhìn chằm chằm.
Nửa đêm nửa hôm, cho cô thêm hai quả tim cũng đủ để hù chết mất.
Kính của mười sáu năm sau xịn đến vậy à?
Lương Hoài Tự luống cuống cầm điều khiển, lập tức chuyển kính về chế độ mờ.
“…”
Trang Phù Dao điều chỉnh lại hơi thở, tiếp tục tắm cho xong. Lúc bước ra thì đã bình tĩnh hơn nhiềụ
Cô quấn khăn tắm, từ trên xuống dưới đánh giá Lương Hoài Tự một lượt, giọng điệu có chút trêu chọc “Không ngờ đấy, anh cũng biết cách chơi phết.”
Lương Hoài Tự “…”
Bị hiểu lầm thế này, anh cũng chẳng còn tâm trạng nào mà tắm nữa.
Anh ngập ngừng đứng trước cửa phòng Trang Phù Dao, thật lâu sau mới gõ cửa.
“Gì đó?”
Trang Phù Dao tựa lưng vào khung cửa, gương mặt sau khi tắm trắng nõn ửng hồng, mái tóc trước đó còn được quấn gọn trong mũ ủ tóc giờ đã xõa xuống, mang theo hơi nước thơm dịụ
Lương Hoài Tự đứng yên không nhúc nhích bên ngoài, nói “Anh thấy chuyện ngoài ý muốn tối nay… Anh cần phải giải thích với em một chút.”
Vẻ mặt nghiêm túc của anh lúc này khiến Trang Phù Dao chợt nhớ lại hồi hai người mới yêu nhaụ
Trong khuôn viên đại học đầy rẫy hormone ấy, những cặp đôi quen nhau lâu như họ thì từ lâu đã sớm “cháy nhà ra mặt chuột”, nhưng cô với Lương Hoài Tự thì vẫn chỉ dừng lại ở những cái hôn thoáng qua như chuồn chuồn lướt nước.
Mỗi ngày nhìn người bạn trai hoàn toàn hợp gu thẩm mỹ của mình, Trang Phù Dao rất khó không nghĩ đến chuyện tiến xa hơn. Cô chờ đợi suốt năm nhất năm hai, cuối cùng trong kỳ thực tập năm ba mới tìm được cơ hội.
Lúc đó cô thực tập ở tỉnh khác, mỗi lần gặp nhau không được nhiều thời gian, nên Lương Hoài Tự không ra ngoài thuê phòng riêng nữa.
Có mấy lần bầu không khí rất đúng thời điểm, rõ ràng anh cũng rất có cảm xúc, nhưng vẫn chỉ kiềm chế hôn cô, còn giữ chặt tay cô không cho làm gì quá đà.
Về sau cô mới biết, trong thân xác hơn hai mươi tuổi của Lương Hoài Tự lại ẩn chứa tâm hồn một ông cụ non. Về phương diện kia, nhất định phải đợi kết hôn mới được làm.
So với dáng vẻ căng thẳng và ngại ngùng của anh lúc đó, cô thật giống một yêu tinh hút hồn người ta…
Nghĩ đến đây, khóe môi Trang Phù Dao khẽ cong lên, ánh mắt đầy ẩn ý “Giải thích gì cơ?”
Trên giường, Trang Phù Dao đang nằm ngửa, nhớ lại dáng vẻ nghiêm túc pha chút lúng túng của Lương Hoài Tự khi đôi tai anh ửng đỏ, không nhịn được bật cười thành tiếng.
Thật ra dạo gần đây, cô vẫn luôn cảm thấy bất an. Trước đây, Lương Hoài Tự là kiểu người ngoài lạnh trong nóng, lại có phần chiếm hữụ Anh hay ngấm ngầm khẳng định thân phận “bạn trai chính thức” của mình mỗi khi cô tiếp xúc với người quen.
Thế mà bây giờ, anh lại có thể thản nhiên chào hỏi khách sáo với người đàn ông đi xem mắt cùng cô.
Có lúc cô từng hoài nghi, có phải tình cảm của họ đã mục nát đến mức chẳng còn một chút dư âm nào sau mười sáu năm xa cách?
Nhưng bây giờ ngẫm lại, chỉ cần cô đốt lửa đủ mạnh thì vũng nước chết kia cũng phải sống lại…



⬅ Trước Tiếp ➡