Cách đó chỉ một bức tường, trong căn phòng bên cạnh, Lương Hoài Tự trằn trọc trở mình. Trong đầu anh cứ tua đi tua lại từng biểu cảm, từng cái nhíu mày, mỉm cười của cô khi nãy.
Đặc biệt là câu cô nói “Vậy sau này giáo sư Lương đừng tùy tiện tắt chế độ sương mù nữa nhé.”
Anh biết cô đang châm chọc, nhưng vẫn cảm thấy xấu hổ. Không sao ngủ nổi, anh bật dậy vào phòng thay đồ, mở két sắt lấy ra một tập ảnh nhựa cũ kỹ. Bên trong toàn là ảnh của Trang Phù Dao và cả ảnh chụp chung của hai người.
Anh cẩn thận dùng khăn khô lau sạch lớp bụi phủ trên mặt ảnh, rồi khẽ thở dài.
Sự việc bất ngờ như tối nay, tuyệt đối không thể để xảy ra thêm lần nào nữa. Giữa hai người giờ đây đã là mối quan hệ sau ly hôn, anh phải biết giữ khoảng cách, không thể vô ý khiến cô khó xử, cũng không thể để cô thấy mình thật. nực cười.
Phải luôn nhắc nhở bản thân, tầng ba giờ không chỉ có một mình anh ở nữa.
Thời tiết ngày hôm đó nóng như lửa đốt, mặt đất khô nứt như chiếc bánh tráng bị nướng quá tay.
Trang Phù Dao cho công nhân nghỉ một ngày, còn cô cũng ở nhà thư giãn.
Con người mà, cứ khi rảnh rỗi lại muốn ăn gì đó cho đỡ buồn miệng.
Phải công nhận, sau mười sáu năm, dịch vụ giao đồ ăn đã trở nên vừa nhanh vừa tiện.
Cô đặt khá nhiều ly trà trái cây mát lạnh, rồi bảo dì Viên mang chia cho mọi người.
Cô vừa xoay người định quay vào nhà thì chuông cửa lại vang lên. Bên ngoài là một anh chàng shipper mặc áo gile xanh.
“Xin chào, đây có phải nhà của Thẩm Liên không?”
“Không phải, chắc anh giao nhầm rồi.”
“Ơ?”
Anh shipper cúi đầu kiểm tra lại, rồi ngẩng lên nói “Xin lỗi vì đã làm phiền, nhưng địa chỉ nhận hàng có ghi là khu Bác Nhã Loan, tòa số 3 này mà…”
Trang Phù Dao cảm thấy kỳ lạ, quay lại hỏi mọi người trong nhà “Có ai quen Thẩm Liên không?”
Dì Viên đang định nói không, nhưng chợt sực nhớ ra, vội đáp “Có, là đồng nghiệp của ông chủ.”
Rồi bước tới ký nhận luôn gói hàng “Là gửi đến đây đấy, cảm ơn cậu nhé.”
Trang Phù Dao liếc nhìn logo thương hiệu in trên hộp, là nhãn hiệu mỹ phẩm khá nổi tiếng.
Chờ shipper rời đi, cô vô thức hỏi “Đồ của đồng nghiệp anh ấy, sao lại gửi tới đây?”
Dì Viên đáp “Cô Thẩm Liên hay gửi đồ cho ông chủ lắm, chắc lần này mua cho mình rồi tiện tay gửi chung tới luôn thôi.”
Trang Phù Dao khẽ cau mày, nhưng rất khó nhận ra.
Đồng nghiệp kiểu gì mà thường xuyên gửi đồ tới tận nhà?
Đã thế dì giúp việc còn biết rất rõ nữa…
Nghe kiểu gì cũng không giống mối quan hệ đồng nghiệp bình thường.
Suy nghĩ ấy vừa nhen nhóm, cô lại bắt đầu để ý thêm những điểm bất thường khác.
Chẳng hạn như mấy chiếc gối ôm kiểu “bánh bèo”, khăn trải bàn hoàn toàn không hợp với phong cách nội thất, hay loạt nam châm dán tủ lạnh đầy màu sắc sinh hoạt đời thường...
Từng chi tiết trong căn nhà này đều mang đậm hơi hướng của phụ nữ, quá mức bình thường. Rõ ràng có vấn đề.
Dù hiện tại cô và anh đã là người cũ, nhưng chỉ cần nghĩ đến việc anh có thể đang qua lại với một người phụ nữ khác, trong lòng cô lại nổi lên một ngọn lửa giận dữ khó tả.
…
Đến giờ cơm tối, tâm trạng cô vẫn bực bội, ăn chẳng thấy ngon miệng. Lúc múc canh còn vô ý làm rơi bát, nước canh bắn tung tóe đầy sàn.
Dì Viên giật thót tim.