⬅ Trước Tiếp ➡

Dì Viên đã làm việc ở đây năm năm, chỉ có một lần duy nhất chứng kiến ông chủ nổi giận, là vào năm ngoái, khi một người mới lau sàn xong để lại cả đống vệt nước.
Dì hít sâu một hơi, định đi lau thì Lương Hoài Tự ngăn lại.
Ngay sau đó, bà thấy ông chủ bước đến gần rồi ngồi xuống, tỉ mỉ dùng khăn giấy lau khô từng giọt nước, không giống nổi trận lôi đình lần trước, mà lại toát ra vẻ cô đơn đến lạ thường.
Nỗi nghi hoặc trong lòng phút chốc đã biến thành ngạc nhiên.
Nửa tiếng sau, khi bà quay lại dọn dẹp bếp, các món ăn trên bàn vẫn còn nguyên nhưng ông chủ đã lên lầụ
Không biết phải làm thế nào, bà đành gọi cho quản gia Tào đang công tác ở Anh.
Giọng quản gia Tào vẫn đều đều nhưng xen chút bực dọc “Lúc tuyển dụng tôi đã dặn đi dặn lại rồi, sao chuyện nhỏ vậy cũng không nhớ? Nói người đó ngày mai khỏi cần đến nữa.”
“Từ mấy năm trước, sau khi phu nhân bị trượt chân vì vết nước rồi sảy thai, ông chủ rất nhạy cảm với chuyện này. Sau khi ly hôn, tình trạng ấy lại càng nặng. Trong tâm lý học, chuyện này gọi là chấn thương tâm lý do kích thích gây ra.”
Mấy người như dì Viên chỉ mới vào nhà họ Lương vài năm gần đây, chưa từng gặp phu nhân, cũng chẳng biết những chuyện này.
Quản gia Tào nói “Còn đồ ăn thì cứ đổ đi, hôm nay ông chủ sẽ không ăn nổi đâụ”

Tầng ba biệt thự là không gian riêng của Lương Hoài Tự, có khoá vân tay riêng.
Ngay cả con trai là Lương Triều Lạc cũng không được phép vào nếu chưa được cho phép.
Rửa mặt xong, Lương Hoài Tự rót cho mình một ly nước ấm, uống được nửa ly thì bắt đầu thất thần suy nghĩ.
Đến khi chuông báo giờ đi ngủ reo lên, nước trong tay đã nguội lạnh hoàn toàn.
Anh uống luôn nửa ly nước lạnh ấy với một viên melatonin.
Hai tiếng sau, dù đã dùng melatonin, mắt anh vẫn mở trừng trừng. Cuối cùng đành cam chịu, lấy viên thuốc ngủ đã lâu không động đến ra nuốt chửng.

Cùng lúc đó, tại một quán bar trong khu đại học, Trang Phù Dao đang “hồi tưởng thanh xuân”.
Những ngày tháng nhạc rock từng thịnh hành khắp phố giờ đã qua lâu, giờ đây thay bằng một nhóm người trẻ đang hát nhạc dân ca.
Tửu lượng cô khá tốt, uống hai ly mới chỉ cảm thấy hơi lâng lâng. Ánh mắt cô thỉnh thoảng lại liếc về phía quầy bar.
Chỗ đó có một cô gái buộc tóc củ tỏi, khuôn mặt tròn cùng đôi mắt hạnh, có phần đáng yêụ
Điều đó khiến cô nhớ đến người bạn thân nhất thời đại học, Trình Bối Bối. Sau khi xuyên đến đây, cô từng gửi tin cho Bối Bối nhưng không thấy phản hồi, trạng thái tài khoản cũng luôn hiển thị offline.
Cô hỏi bà Quý, nhưng bà cũng không rõ tình hình.
Vì quá lo lắng, cô đã sai người về quê của Trình Bối Bối dò hỏi tin tức, nhưng đến giờ vẫn chưa có hồi âm.
Đang mải nghĩ ngợi thì cô thấy cô gái kia đi vào nhà vệ sinh, còn một gã đàn ông xăm trổ thì lén lút đi theo phía sau…
Chuông báo động trong lòng Trang Phù Dao lập tức reo vang, cô bước nhanh đến chắn trước mặt gã đàn ông xăm trổ, khoác tay cô gái, cười ngọt ngào
“Cục cưng, hôm nay sao em cũng rảnh rỗi đến uống rượu thế này?”
Bị một người lạ bất ngờ khoác tay, Thư Nhuận giật nảy mình, đang định giãy ra thì nghe thấy đối phương ghé sát tai thì thầm
“Phía sau có người đang bám theo em.”
Dự đoán được phản ứng của cô gái, Trang Phù Dao nhỏ giọng nói tiếp


⬅ Trước Tiếp ➡