“Đừng quay đầu lại.”
Tim Thư Nhuận đập thình thịch, mang theo nỗi bất an đi suốt cả đoạn đường.
Gã đàn ông xăm trổ không tìm được cơ hội, cảm thấy mất hứng nên bỏ đi.
Đi vệ sinh xong quay lại, Thư Nhuận thở phào nhẹ nhõm “Cảm ơn chị nhé, để em mời chị một ly.”
Trang Phù Dao vừa định từ chối thì thấy cô gái không chút cảnh giác chuẩn bị cầm ly rượu uống tiếp. Cô vội ngăn lại “Nếu em đi một mình thì lúc đi vệ sinh xong, đừng uống tiếp ly rượu uống dở nữa.”
Thư Nhuận ngơ ngác gật đầu, một lúc sau mới buột miệng hỏi với giọng kéo dài “Vì sao vậy?”
“…”
Trang Phù Dao suy nghĩ một lúc rồi nhẹ giọng giải thích “Khi em đi vệ sinh, đâu có ai trông chừng ly rượu giúp em, ai biết trong lúc đó có người bỏ gì vào hay không. Ngoài xã hội này kiểu người nào cũng có…”
Nói đến đây, chính cô cũng thấy mình hơi lắm lời, bèn kết lại “Nói chung, sau này tốt nhất đừng đi uống rượu một mình nữa.”
Gương mặt Thư Nhuận đỏ bừng vì men rượu, khi cười ánh mắt long lanh, cảm nhận được thiện ý từ đối phương, cô ấy ngoan ngoãn gật đầu “Em đâu có đi một mình, bạn em sắp đến rồi.”
“Ừ.”
Trang Phù Dao định đợi bạn cô gái đến rồi mới rời đi. Không ngờ cô này tửu lượng kém quá, mới uống chút đã bắt đầu nói nhảm, rồi ôm lấy cô mà khóc.
Tống Tình nhận được tin liền vội vàng chạy đến, tìm quanh một vòng, cuối cùng thấy Thư Nhuận đang nằm trong vòng tay của một cô gái xinh đẹp. Cô ấy kéo người bạn ra, chuẩn bị đưa về nhà.
Nhưng Thư Nhuận không chịu đi “Mình không về Mình muốn say một trận cho đã ở ”
Tống Tình “…”
Thử kéo một chút nhưng không lay chuyển nổi, Tống Tình đành bỏ cuộc, ngồi xuống cạnh bên, gọi cho mình một ly rượu, cụng ly với cô gái xinh đẹp cạnh đó “Xin lỗi nhé, hôm nay tâm trạng bạn em không tốt, mà uống rượu lại không được giỏi, nên làm phiền chị rồi.”
“Không sao.” Trang Phù Dao vốn cũng định uống để giải sầu, thấy có người cùng uống, lại gọi thêm một ly rượu mạnh, uống đến cuối cùng cũng thấy chếnh choáng.
“Vừa nãy cô ấy nói tâm trạng em không tốt, tại sao vậy?”
Thư Nhuận vừa khóc vừa kể “Em với bạn trai yêu nhau bốn năm rồi. Trước đó anh ấy bảo tốt nghiệp xong là cưới, mà giờ tốt nghiệp được mấy tháng rồi, cứ nhắc đến chuyện gia đình là anh ấy lại ậm ừ cho qua. Hai bên gia cảnh chênh lệch quá lớn, hình như nhà anh ấy không thích em…”
Cô ấy vừa nói vừa nấc, cứ lải nhải than vãn liên hồi.
Trang Phù Dao nghe xong thấy rất bức xúc, men rượu làm cô không kiềm chế được, chửi luôn nhà trai “Đúng là tên khốn có mắt như mù ”
Tống Tình cũng ợ một cái vì uống rượu, rồi tán đồng “Nhà mình tuy không giàu như nhà người ta, nhưng mình xinh đẹp, cầu tiến, năng lượng tích cực. Tình cảm mà còn phải miễn cưỡng thì bỏ đi, chia tay tìm người khác ”
Sau một hồi được an ủi, tâm trạng Thư Nhuận khá hơn nhiềụ Cô ấy quan sát kỹ, thấy chị gái xinh đẹp trước mặt cũng có vẻ không vui, liền hỏi “Còn chị thì sao? Gần đây gặp chuyện gì buồn à?”
Có lẽ là do đêm nay ở quán bar quá lãng mạn, tiếng guitar trầm lắng đang dạo chơi bản tình ca nhẹ nhàng, khiến cảm xúc trong lòng Trang Phù Dao dần trào ra.