⬅ Trước Tiếp ➡

Nhưng giờ đây, trong thân thể của Trang Phù Dao lại là linh hồn của cô lúc hai mươi hai tuổi, độ tuổi tràn đầy nhiệt huyết và sức sống. Cô không cam lòng sống như kiểu dưỡng già sớm thế này.
Cô dành một tuần để đi khảo sát các cửa hàng, nghiên cứu thị trường, cuối cùng lại bị truyền cảm hứng từ một bài đăng trên vòng bạn bè của Donut.
Donut đăng một bộ ảnh với phong cách cổ trang, khiến cô nảy ra ý tưởng mở một nhà hàng với phong cách Trung Hoa cổ xưa.
Những năm gần đây, nhà hàng trang trí theo kiểu cổ xưa không ít, nhưng món ăn thì vẫn cũ kỹ. Cô muốn bắt đầu từ cảnh quan, từ trang trí đến trang phục, kiểu tóc, tất cả đều phải mô phỏng theo phong cách xưa. Không phục vụ các món gia đình phổ thông, mà chỉ làm những món thuộc hệ di sản văn hóa phi vật thể, những món vô cùng cầu kỳ công phụ
Xét theo một khía cạnh nào đó, đây cũng xem như biến sở thích thành sự nghiệp.
Xác định được hướng đi rồi, cô bắt đầu tìm địa điểm. Vừa khéo có một phim trường điện ảnh muốn sang nhượng quyền kinh doanh.
Đây là một phim trường phim trường nhỏ nằm ở ngoại ô. Do cảnh quay hạn chế, mấy năm nay đều kinh doanh thua lỗ. Nếu tiếp nhận lúc này thì thủ tục xét duyệt cũng đơn giản, giá cả lại chẳng đáng lo.
Nói không ngoa, chứ điều cô hiện giờ thiếu nhất chính là… Chẳng thiếu gì cả, nhất là tiền.
Sau khi nghe xong ý tưởng của cô, Quý Lan và Trang Thiệu Bình đều vô cùng ủng hộ, người thì muốn chuyển hết “quỹ đen” của mình cho cô, người thì muốn đưa luôn khoản tiền dưỡng lão tiết kiệm bao năm qua.
Quý Lan từng hoạt động trong giới giải trí nhiều năm, đoạt vài giải Ảnh Hậu, thù lao cùng các khoản đầu tư linh tinh cũng rất đáng kể.
Trang Thiệu Bình thì từng là hiệu trưởng cấp ba, dù không sánh bằng Quý Lan, nhưng so với người bình thường cũng được kha khá.
Trang Phù Dao bật cười lắc đầu “Được rồi, con thật sự không thiếu tiền. Lúc nào tiền không đủ chắc chắn sẽ tìm hai người.”
Nói chuyện khởi nghiệp xong, bà Quý hỏi
“Con với Tiểu Tần dạo này thế nào rồi? Lần trước mẹ còn chưa kịp hỏi.”
Trang Phù Dao thầm nghĩ, đến WeChat còn chưa kết bạn thì nói chuyện kiểu gì?
Nhưng câu này cô không dám nói với bà Quý, chỉ ậm ừ mấy câu rồi cúp máy.
Đúng lúc đó, một tin nhắn hiện lên ở đầu màn hình Cô Trang, ngày mai có muốn đi xem phim không?
Không lưu danh bạ, chỉ có biệt danh “Nước biếc non xanh”.
Trang Phù Dao ngơ ngác hỏi lại “Ai vậy?”
Tần Chính Lâm mặt cười .
Đúng là nhắc Tào Tháo, Tào Tháo đến thật.
Sau khi xuyên qua đây, cô cũng được truyền dạy ý nghĩa ẩn dụ đằng sau các icon. Giờ nhìn thấy icon mặt cười này, cô thật sự không thể nhìn thẳng được nữa.
Không ngờ Tần Chính Lâm đã có trong danh sách bạn bè của cô từ trước. Nhưng Trang Phù Dao không có chút cảm xúc gì với anh ta, hôm đó đi xem mắt chẳng qua là nổi hứng bất chợt, muốn thỏa mãn tính tò mò thôi.
Để tránh lãng phí thời gian của người khác, cô quyết định trả lời thật rõ ràng Xin lỗi anh Tần, thật ra lần xem mắt đó không phải do tôi tự nguyện. Hiện tại tôi chưa có ý định tái hôn, trong kế hoạch tương lai cũng không có chuyện sinh con. Anh là người rất ưu tú, chắc chắn sẽ tìm được người phù hợp hơn tôi.
Lời cô nói rất lịch sự, người trưởng thành đọc được chắc đều hiểu đây là một pha phát “thẻ người tốt” đúng chuẩn.


⬅ Trước Tiếp ➡