⬅ Trước Tiếp ➡


Thật ra, sau buổi xem mắt với Trang Phù Dao, Tần Chính Lâm còn gặp thêm năm đối tượng khác, nhưng không ai khiến anh ta hài lòng.
Người trẻ thì điều kiện kinh tế kém, Tần Chính Lâm cảm thấy rõ ràng chỉ nhắm đến tiền của anh ta, sau này biết đâu còn dùng tài sản của anh ta để nuôi trai bao.
Còn người ngang tuổi anh ta, phần lớn đều từng ly hôn… Tóm lại, ngẫm tới ngẫm lui, vẫn thấy Trang Phù Dao là lựa chọn tốt nhất.
Anh ta phân vân mãi, bèn đi hỏi ý kiến bạn thân.
Bạn anh ta nhìn thấy ảnh của Trang Phù Dao, lập tức choáng váng, nói anh ta đúng là không biết hưởng phúc “Với điều kiện của cô ấy, con cái cũng chẳng cần anh nuôi. Vậy thì có con hay không có quan trọng gì? Ngược lại là anh đấy, bỏ lỡ cô ấy thì không còn ai đâu ”
Con người đôi khi thật dễ bị bạn bè ảnh hưởng.
Những ngày qua Tần Chính Lâm cứ nhớ đến cô, còn có chút rung động mơ hồ. Hôm đó gặp nhau quá vội vàng, chẳng có gì để tiếp nối.
Nên anh ta mới quyết định chủ động, rủ cô đi xem phim.
Nhưng rồi, cô lại nhắn như vậy… Là có ý gì?
Bạn anh ta từng nói, xem mắt cũng là một dạng “làm ăn”.
Vậy có phải cô đang “ra điều kiện”?
Tần Chính Lâm nghĩ một hồi, rồi trả lời Cô Trang, tôi không ngại chuyện cô có con. Dù chưa từng làm bố, nhưng tôi có thể học, tôi tin mình sẽ trở thành một người bố dượng tốt sau khi chúng ta kết hôn.
Trang Phù Dao không tài nào hiểu nổi cái lối suy nghĩ “tự mình đa tình” của anh ta, lại lo nếu tiếp tục giải thích thì có bị hiểu nhầm là “lạt mềm buộc chặt” không.
Thế là cô vuốt sang trái ở khung chat với Tần Chính Lâm, nhấn “Ẩn trò chuyện”, mắt không thấy tim không phiền.
Sau khi ký hợp đồng chuyển nhượng phim trường điện ảnh và hoàn tất các thủ tục xét duyệt, công trình cải tạo đã có thể chính thức khởi động.
Cô chọn một ngày đẹp gần nhất để khởi công.
Trang trí là chuyện lớn, giao hết cho đội thi công thì cô không yên tâm, nêm vẫn phải tự thân theo sát. Nhưng chuyện này lại kéo theo một vấn đề, giờ cô ở đâu đây?
Căn nhà hiện tại của cô cách phim trường điện ảnh quá xa, đi lại mất thời gian. Mà muốn thuê nhà quanh đó thì lại chưa kiếm được căn nào ưng ý.
Trong một lần nhóm ba người đi chơi, Tống Tình nghe cô than thở, bỗng hỏi “Chồng cũ của chị có nhà ở khu đó không?”
“Nhà anh ấy đang ở cũng gần phim trường điện ảnh.”
“Vậy chị thuê nhà anh ấy đi.”
“Không tiện lắm…” Lời vừa thốt ra, Trang Phù Dao lập tức ngộ ra.
Không tiện cái gì chứ? Mình có phải ở chùa đâu, trả tiền thuê đàng hoàng, còn gì hợp lý hơn nữa?
Vừa hay có thể giải quyết chuyện chỗ ở, lại còn có cơ hội “kề vai sát cánh” với Lương Hoài Tự. Ngày nào cũng gặp nhau, không chừng còn có cơ hội “nối lại tình xưa”
Cô lập tức gọi cho Lương Hoài Tự.
Anh im lặng suy nghĩ một lát.
Trang Phù Dao muốn thuê nhà của anh, chắc chắn anh không nỡ từ chối, chỉ là…
“Ở thành phố Giang, chỉ có nhà ở Bác Nhã Loan là gần phim trường điện ảnh, nhưng chỗ đó hiện tại anh cũng đang ở.”
“Em chỉ cần một phòng thôi, trả gấp đôi tiền thuê, tuyệt đối không làm phiền anh.” Trang Phù Dao tưởng anh không đồng ý, bèn trách “Sao bây giờ anh lại nhỏ nhen vậy chứ?”


⬅ Trước Tiếp ➡