"Đông Hải Diêu..." Lục Thế Quân trầm thấp gọi một tiếng, rồi vung tay tát một tát.
Chặt đứt tơ tình
Hải Diêu bưng mặt, trước mắt dần dần mơ hồ, cô cố gắng không để nước mắt chảy ra, nhưng không thể.
"Là cô ép tôi thôi, ban đầu tôi cũng không muốn làm đến mức này." Lục Thế Quân thấy nước mắt trên mặt Hải Diêu, bàn tay không để ý mà nắm chặt lại, trái tim hơi đau nhói: "Về sau, tôi không muốn nhìn thấy cô nữa, cô cũng đã thấy rồi, Nhã Như đã sinh cho tôi một cô con gái, ba năm này Nhã Như một mình nuôi con rất cực khổ, tôi phải có trách nhiệm với hai mẹ con..."
"Anh không cần nói nhảm nữa." Hải Diêu lau nước mắt, kiên định nói: " Lục Thế Quân, tôi đồng ý ly hôn."
Hải Diêu nói không chút do dự, đôi mắt sáng chói, giống như có nhìn thấu tâm tư của anh ta, Lục Thế Quân lại không tự chủ quay mặt qua chỗ khác, trong lòng không nói ra được là cảm giác gì.
Lẽ ra phải vui sướng, nhưng không biết tại sao hết lần này tới lần khác lại thấy rất nặng nề, chuyện này vốn là do anh ta bắt đầu, nên cho dù kết thúc, cũng phải do anh ta làm chủ!
Nhưng Hải Diêu quyết tuyệt không chút do dự, làm anh ta cảm thấy không thoải mái.
Lục Thế Quân vừa định mở miệng, thì Lục gia quản gia vội vàng chạy vào: "Cậu chủ, bác sĩ Triệu tới rồi, người đến bệnh viện thành phố cũng đã truyền tin tức trở về."
"Nói thế nào!" Lục phu nhân vội vàng đi ra hỏi, xảy ra chuyện lớn như vậy, bà không thể ngồi yên không để ý đến.
Quản gia nhìn Đông Hải Diêu khó xử, thở dài trong lòng, thật sự là quá đáng tiếc, một người tốt như vậy, sao lại làm ra chuyện hồ đồ như vậy.
"Đúng như cô Đường Yên đã nói."
"Không thể nào!" Mắt Hải Diêu đỏ lên: "Ai chẳng biết có tiền thì có thể xui khiến cả ma quỷ, nhấ định là có người thiết kế để hãm hại tôi!"
Trình Nhã Như lôi kéo ống tay áo Lục Thế Quân nhẹ nhàng nói: "Thế Quân, Diêu Diêu có oan uổng hay không, thì để bác sĩ Triệu vào kiểm tra là sẽ biết ngay sao?"
Bác sĩ Triệu là một vị bác sĩ đức cao vọng trọng về trung y, y thuật y đức tiếng lành đồn xa, những năm này qua lại với Lục gia rất thân thiết.
"Vậy để bác sĩ Triệu vào bắt mạch đi!" Lục phu nhân nói ngay.
Một lát sau, bác sĩ Triệu vuốt vuốt râu nhẹ nhàng lắc đầu khép hòm thuốc lại: "Cô Hải Diêu đúng là không có bầu, do dạ dày bị lạnh, nên mới có hiện tượng nôn mửa thôi..."
Hải Diêu nghe xong lời này, thì toàn thân rét run, hai chân mềm nhũn ngã xuống, Thịnh Hạ vội vàng đỡ Hải Diêu lên, Hải Diêu trừng Yên Yên, bị dao đâm vào tim, cùng lắm cũng chỉ như thế này thôi.
"Diêu Diêu... Không ngờ, cô lại biến thành loại người như vậy..." Trình Nhã Như giả vờ đau lòng, lắc đầu thở dài liên tục.
Ông xã vs bạn trai cũ
Lục Thế Quân ôm Trình Nhã Như khẽ an ủi, sau đó nói với mẹ:
"Mẹ, mẹ cũng thấy rồi đấy, là cô ta gạt con, lừa gạt Lục gia, thanh danh Lục gia mất sạch rồi... Về sau con còn muốn cưới Nhã Như, nên không thể để Nhã Như bị dư luận lên án, con muốn tổ chức họp báo, công bố sự thật, như vậy Nhã Như sẽ không bị vu oan, còn thanh danh Lục gia cũng sẽ không bị hao tổn."
Lục phu nhân cau mày thở dài: "Như vậy cũng tốt." Ông Lục muốn nói gì đó, nhưng bị Lục phu nhân quay đầu lại trừng một cái, rồi nói: "Mọi chuyện cứ quyết định như vậy đi!"
Trình Nhã Như nghe vậy thì mừng thầm, nhưng vẫn nhìn về phía Hải Diêu giả vờ cầu tình: "Thế Quân... Hải Diêu là vì quá yêu anh thôi, hay là bỏ qua đi. Chỉ cần có thể ở cạnh anh, em chịu oan ức một tí cũng không có gì."
"Làm sai, thì phải trả giá. Nhã Như, em đừng nói nữa, chúng ta không có nghĩa vụ phải chịu hậu quả do sai lầm của cô ta gây ra!" Lục Thế Quân quyết tuyệt.
"Ngày mai tôi sẽ mời luật sư xử lý chuyện ly hôn, cô muốn gì thì có thể nói trực tiếp với luật sư luôn."
Lục Thế Quân nhìn Hải Diêu, thấy cô đứng ở nơi đó, hai tay nắm chặt, lưng thẳng tắp, đôi mắt cực sáng, nhìn thì yếu ớt đến cực hạn nhưng cũng kiên cường đến cực hạn.
Lục Thế Quân hít một hơi thật sâu, ánh mắt chán nản, sau đó lại khôi phục như thường, quay người ôm lấy Trình Nhã Như và Tâm Di rời đi.
Đường Yên cũng không biết đã rời đi từ lúc nào.
Vợ chồng Lục gia thì coi Hải Diêu như không tồn tại cũng rời đi luôn, người hầu im lặng dọn dẹp, ánh mặt trời sáng ngời, Hải Diêu gần như đứng không vững.
"Diêu Diêu..." Thịnh Hạ dìu cô sang một bên ngồi xuống.
"Hạ Hạ, đi thôi, tớ không muốn ở chỗ này thêm một chút nào nữa..." Không biết qua bao lâu, Hải Diêu mới mở miệng nói, ánh mắt Hải Diêu trống rỗng giọng thì khàn khàn, Thịnh Hạ nhịn không được, ôm lấy Hải Diêu khóc lên.
*
Lục Thế Quân vừa lái xe đi không lâu, thì công ty gọi điện thoại tới, sắc mặt Lục Thế Quân đột nhiên biến đổi, bảo tài xế dừng xe lại.
"Nhã Như, anh phải qua Thang thị ngay, em đưa Tâm Di về Lục gia chờ anh nhé."
Trình Nhã Như biết nặng nhẹ, nên ôm Tâm Di xuống xe luôn.
Thang thị.
"Xin lỗi giám đốc Lục, Thang tổng đang bận, nên hôm nay không tiếp khách." Lễ tân đưa tay ngăn Lục Thế Quân lại, cung kính nhưng lại lộ ra lạnh nhạt.
Trợ lý vừa dứt lời, thì thang máy mở ra, một đoàn người sải bước đi ra, Thang Khải Huân lạnh lùng đi đầu. Đi theo phía sau là sáu người đi thành hai hàng.
Làm như không thấy
Không khí xung quanh giống như lạnh xuống trong nháy mắt, lễ tân đứng sang một bên chào: "Thang tổng."
Thang Khải Huân chỉ khẽ liếc một cái, hơi gật đầu, rồi lập tức đi thẳng, vóc dáng Thang Khải Huân cực cao, dáng người so với người thường thì rất khôi ngô, lại thêm cách ăn mặc càng làm người khác thêm sợ hãi.