Lúc Thang Khải Huân đi ngang qua, Lục Thế Quân cảm thấy nhiệt độ giống như bỗng giảm xuống mấy độ, đến hô hấp cũng thấy khó khăn .
Thang Khải Huân cũng không nhìn Lục Thế Quân lấy một cái, cho dù cả đại sảnh ngoài anh ta ra không có một ai nữa nên rất nổi bật, lúc đi ngang qua, ngay cả khóe mắt cũng không thèm liếc.
Lục Thế Quân cảm thấy trái tim dần chìm xuống, hơi lạnh xông lên từ dưới lòng bàn chân, nhưng trên lưng thì bị mồ hôi thấm ướt lạnh.
Sắc mặt Thang Khải Huân rất lạnh lẽo và đáng sợ, đôi mắt sâu không thấy đáy, lúc đến Lục Thế Quân còn chuẩn bị một bụng chữ nhưng giờ phút này thậm chí ngay cả một chữ cũng không thể nói ra, bời vì, anh ta không biết mình đã đắc tội Thang Khải Huân lúc nào, càng không biết nguyên nhân bị hủy hợp đồng!
Phải biết, Lục thị chỉ là một công ty nhỏ, dù kéo hết quan hệ cũng không thể rơi vào mắt Thang Khải Huân, nhưng Thang Khải Huân đột nhiên làm như vậy, nhất định là vì Lục Thế Quân đã phạm vào chỗ kiêng kị của Thang Khải Huân, nên Thang Khải Huân mới tự mình ra tay như vậy!
Cho dù thái độ của Thang Khải Huân có như vậy, thì Lục Thế Quân cũng chỉ có thể kiên trì tiến lên, Lục thị đang trong giai đoạn phát triển, lần này để hợp tác được với Thang thị, Lục Thế Quân đã phải hao tốn vô số tài lực nhân lực, nếu thành công, thì về sau Lục thị sẽ vọt lên thành công ty lớn, huống chi, Lục Thế Quân cũng không phải là người nhu nhược hay vô dụng, nếu không cũng sẽ không đứng vững gót chân ở thành phố A nhanh như vậy.
Suy nghĩ xong, lập tức cố gắng trấn định lại, thấy Thang Khải Huân sắp bước vào cửa phòng họp đến nơi, thì Lục Thế Quân lập tức đuổi theo: "Thang tổng, xin dừng bước."
Thang Khải Huân cứ như không nghe thấy, tiếp tục đi thẳng, Lục Thế Quân rất giận trong lòng, nhưng vẫn cố nén lại bước nhanh về phía trước, ngăn cản trước mặt Thang Khải Huân: "Thang tổng, tôi muốn nói chuyện với anh một chút."
Thang Khải Huân liếc Lục Thế Quân một cái, rồi hơi nghiêng mặt nhìn trợ lý, Đỗ Phong lập tức cao giọng nói: "Thang tổng, đây là giám đốc của Lục thị."
Thang Khải Huân nghe xong vẫn không có phản ứng gì, cũng không nhìn về phía Lục Thế Quân đang tràn đầy chờ mong, chỉ trầm giọng nói một câu: "Kế hoạch hợp tác với Lục thị đã hủy, về sau người không có phận sự không được phép tùy tiện vào đây."
Sáu năm rồi mới gặp lại
"Vâng, tôi sẽ dặn dò bảo vệ." Đỗ Phong lập tức lui lại một bước, dặn dò một câu thông qua bộ đàm.
Lục Thế Quân còn chưa kịp có phản ứng gì, thì không biết bảo vệ từ nơi nào đi ra, mặt không đổi sắc nói "Mời", muốn anh ta đi ra ngoài.
Lục Thế Quân đẩy hai người trước mặt ra, cất giọng nói: "Thang tổng, xin cho tôi một lời giải thích, vì sao đột nhiên kế hoạch hợp tác lại bị hủy, cấp dưới của anh đã ký hợp đồng với chúng tôi rồi, anh làm như vậy là vi phạm hợp đồng!"
Lâm Sơn đứng phía bên phải Thang Khải Huân lập tức mở miệng: "Thang tổng, nếu hủy hợp đồng, chúng ta sẽ phải giao cho Lục thị một khoản bồi thường gấp mười lần."
Thang Khải Huân hơi nhướng lông mày, lúc hai mắt nhìn nhau, Lục Thế Quân mới phát hiện ánh mắt Thang Khải Huân nhìn người khác thâm trầm đến mức nào.
"Tôi cần một lời giải thích!" Lục Thế Quân không chịu buông tha, anh ta không thể trơ mắt nhìn tâm huyết của mình bị hủy bỏ: "Thang tổng, nếu Lục thị không sai, vậy phiền anh..."
Thang Khải Huân đưa tay lên ngắt lời Lục Thế Quân, môi mỏng nhếch lên một đường cong, cười mỉa mai một tiếng, nặng nề mở miệng: "Tôi có một nguyên tắc, không hợp tác với người có nhân phẩm thấp kém."
Lục Thế Quân lập tức giật mình kinh hãi, đang định nói gì đó, thì Thang Khải Huân đã mang theo đoàn người đi mất, anh ta gấp đến độ chảy mồ hôi lạnh cả người, trong đầu ông ông, phải biết Thang thị ở thành phố A chính là chong chóng đo chiều gió, Thang Khải Huân không hợp tác với người nào, thì không ai dám lui tới với người kia!
Thang Khải Huân muốn đưa mình vào chỗ chết sao?
Lục Thế Quân không biết bản thân trở lại công ty bằng cách nào, 'Nhân phẩm thấp kém' bốn chữ này giống như là một cây đinh đóng vào trong lòng Lục Thế Quân, mà Lục Thế Quân để ý nhất lại chính là thanh danh của mình.
"Lục tổng, Đài Truyền Hình thành phố A vừa mới phát đoạn tin tức này." Lục Thế Quân vừa đi vào văn phòng, thì trợ lý liền đưa đoạn video được cắt qua.
Đoạn tin tức đăng tải một số hình ảnh trong bữa tiệc, kèm lời thuyết minh 'Tiểu Tam' 'Đàn ông phụ lòng' thỉnh thoảng xuất hiện, Lục Thế Quân tức giận vỗ tay lên bàn làm việc, không ngờ bên Đài Truyền Hình ra tay nhanh như vậy, không lẽ Thang Khải Huân đột nhiên hủy kế hoạch hợp tác, là bởi vì chuyện này?
*
"Thang tổng, các công ty truyền thông lớn đều đã đưa tin rồi, anh yên tâm đi." Lý Huyền thấy Thang Khải Huân một mực trầm mặc không nói gì, thần sắc trên mặt ngưng trọng, thì cảm thấy rất lo lắng.
"Ừm." Thang Khải Huân khẽ ừ một tiếng, rồi dặn tài xế: "Qua nhà hàng Lệ Tinh đi."
Lý Huyền giật mình, đó không phải là nhà hàng Lục Thế Quân tổ chức lễ kỷ niệm tròn một năm ngày cưới sao, Thang tổng đột nhiên đến đó làm cái gì?
Xe phóng về hướng nhà hàng Lệ Tinh, Thang Khải Huân lại im lặng, chỉ là khuôn mặt u ám đến đáng sợ.
Thịnh Hạ đỡ Hải Diêu ra khỏi nhà hàng, còn chưa kịp đón xe, Hải Diêu đã té xỉu, Thịnh Hạ không biết làm sao, đành phải đỡ Hải Diêu ngồi xuống tạm trên gờ bồn hoa ven đường.
"Diêu Diêu, tớ ra đón xe, cậu ngồi yên ở đây chờ tớ nha." Thịnh Hạ dặn dò một câu rồi vội vã rời đi, sắc mặt Hải Diêu tái nhợt đến dọa người, Thang Khải Huân cách khá xa, còn cách cửa sổ xe, nên chỉ nhìn thấy mơ hồ một bên mặt Hải Diêu.
Không cho cô ấy biết
Lý Huyền ngồi ở bên cạnh không dám nói gì, ánh mắt Thang Khải Huân im lặng rất lâu, ngay lúc Lý Huyền đứng ngồi không yên sắp không nhịn được nữa, thì Thang Khải Huân bỗng mở miệng: "Lý Huyền, theo tôi xuống xe."
Lý Huyền nghe vậy thì sững sờ, Thang Khải Huân lại chậm rãi mở miệng: "Bác Lô, dừng xe trước mặt cô gái đang đón xe kia, nói cậu ba Cố gia phái bác đến đón cô ấy."
"Vâng thưa Thang tổng."
"Thang tổng?" Lý Huyền không hiểu gì, nhưng thấy Thang Khải Huân đã xuống xe, nên cũng đành phải mở cửa xe xuống theo.
Lý Huyền nhanh chóng gọi điện thoại điều xe khác tới, nhưng Thang Khải Huân đã vòng qua đường đi mất.
Giữa trưa, trời rất nóng, Thang Khải Huân lại mang một thân âu phục giày da, nên cả người chảy đầy mồ hôi, Thang Khải Huân đứng ven đường, im lặng, mím môi lại, trên trán thỉnh thoảng chảy mồ hôi xuống, Lý Huyền cầm cặp ài liệu quạt gió, nhưng cũng không có tác dụng gì, trời thực sự quá nóng, không nói Thang Khải Huân, chính anh mấy năm này cũng chưa khổ như vậy.
"Anh Huân, không biết trong lòng anh nghĩ gì nữa." Lý Huyền không nhịn được mà phàn nàn: "Anh giúp Hải Diêu, nhưng vì sao lại không cho cô ấy biết?"
"Lý Huyền, cậu quản quá nhiều rồi đấy." Thang Khải Huân liếc mắt: "Bí mật, đóng cho chặt miệng cậu vào, đừng tưởng rằng tôi không biết gì hết."
Lý Huyền cực kỳ lúng túng, trong thời gian này đúng là anh ta rất thích bát quái, thế nhưng... sao anh Huân biết được nha?
Trong lúc Lý Huyền mải nghĩ ngợi, Thang Khải Huân đã nhấc chân lên xe bảo tài xế lái xe đi, đợi Lý Huyền phản ứng kịp, thì chiếc xe sớm đã nghênh ngang rời đi, Lý Huyền trợn mắt há mồm, sau đó cười khổ, sao anh Huân lại phát tính tình trẻ con rồi!
*
Hải Diêu và Thịnh Hạ từ bệnh viện đi ra, tài xế Thang Khải Huân lại đưa hai người về chỗ Thịnh Hạ ở.