Nghĩ đến việc Tống Quân Nhược đang ở một mình với mẹ kế của Diệp Hủ, không biết đã bị tra hỏi gì rồi, tình hình cấp bách, nên Trần Tùng Dương bèn gọi taxi đến nhà Diệp Hủ.
Hai nhà ở cùng khu biệt thự, Trần Tùng Dương vốn cũng thường đến nhà Diệp Hủ chơi, nên đã quen đường.
Trần Tùng Dương nhờ quản gia mở cửa, sau đó vào nhà nhìn thấy Diệp Hủ vừa chạy bộ vừa đi tắm xong.
"Hủ ca, chuyện lớn rồi, cậu mau đi cứu Tống Quân Nhược đi " Trần Tùng Dương vừa xuống xe thì lập tức chạy bộ tới, lúc này vẫn chưa thở đềụ
So với Trần Tùng Dương, Diệp Hủ rất bình tĩnh "Cậu nói chậm thôi, Tống Quân Nhược bị làm sao?"
"Cô ấy bị..." Trần Tùng Dương hít một hơi thật sâu “Bây giờ cô ấy đang ở cùng mẹ kế của cậu, không cách nào thoát ra được "
Nghe vậy, Diệp Hủ vô thức thở phào nhẹ nhõm.
Trần Tùng Dương gấp gáp như vậy, Diệp Hủ còn tưởng Tống Quân Nhược thật sự gặp nguy hiểm. Nhưng nếu liên quan đến Nguyễn Linh thì ít nhất cũng không phải là chuyện sinh tử.
Cậu không hiểu Nguyễn Linh, nhưng ... Có lẽ cô cũng không phải người xấu xa gì.
"Chuyện gì vậy? Cậu nói rõ ràng đi." Diệp Hủ nói.
Cuối cùng Trần Tùng Dương cũng thở đều, kể lại cho Diệp Hủ toàn bộ sự việc "Tôi và Tống Quân Nhược đang chơi ở khu mua sắm gần trường, kết quả đúng lúc gặp mẹ kế của cậu Cô ấy…… Cô ấy nói muốn hỏi chúng tôi một số chuyện. Tôi lo cô ấy định moi tin, nên vội vàng chạy về đây báo tin "
"Moi tin gì?" Diệp Hủ hỏi.
Trần Tùng Dương lắc đầu "Tôi cũng không biết. Nhưng tôi đoán, khả năng lớn là chuyện có người tố cáo cậu với lão Lưu đấy. Chắc hôm qua mẹ kế của cậu không tìm được đáp án từ cậu, gây khó dễ cho cậu không được, nên lại muốn tìm người khác để hỏi."
Đôi lông mày của Diệp Hủ nhíu lại "Ai nói cô ấy gây khó dễ cho tôi?"
"Hả?" Trần Tùng Dương sửng sốt, phản bác lại “Nếu cô ấy không gây khó dễ cho cậu, vậy sao hôm nay tâm trạng của cậu lại không tốt?"
Diệp Hủ im lặng một lúc "Tâm trạng của tôi không tốt khi nào?"
Trần Tùng Dương sửng sốt.
Thực ra Diệp Hủ bình thường đã ít nói, Trần Tùng Dương cũng không cảm thấy hôm nay Diệp Hủ có gì khác thường. Nhưng vì Tô Quân Nhược nói vậy, khiến cậu ấy cũng không khỏi nghĩ nhiều, cứ thế thừa nhận tâm trạng Diệp Hủ không được tốt.
Trần Tùng Dương im lặng một lúc, thấy đây không phải trọng điểm của vấn đề, nên lại quay lại chủ đề "......Nói chung, bây giờ Tô Quân Nhược đang ở cùng mẹ kế cậu, chúng ta mau đi trung tâm mua sắm tìm cô ấy đi."
Giọng điệu của Diệp Hủ hờ hững "Tôi không đi."
Trần Tùng Dương không hiểu "Tại sao?"
Diệp Hủ "......"
Mặc dù hôm qua cậu và Nguyễn Linh có một cuộc trò chuyện ngắn ngủi và kỳ lạ nhưng nói cho cùng, hai người vẫn chưa thân thiết gì.
Diệp Hủ tin rằng Nguyễn Linh sẽ không làm khó Tô Quân Nhược. Nếu cô thực sự muốn biết gì thì cứ hỏi mình là được, cần gì phải vòng vo như vậy?
Vì vậy, khả năng cao chuyện này chỉ là một hiểu lầm.
Điều quan trọng nhất là nếu cậu đi tìm Nguyễn Linh, sẽ trông rất kỳ, như thể cậu chủ động đi tạo mối quan hệ với đối phương vậy.
Diệp Hủ không thích cảm giác này.
Cậu không cần phải xây dựng mối quan hệ gì với cô cả. Hai người cứ như bây giờ, làm người xa lạ là tốt rồi.
Trần Tùng Dương lại rất kiên định "Đi đi Hủ ca, cũng không xa mà " Cậu ấy đã bỏ rơi Tô Quân Nhược lại một mình, bây giờ nói gì cũng phải quay lại tìm cô ấy.
Trong lòng Trần Tùng Dương, Nguyễn Linh giống như một hình tượng mẹ kế đầy thủ đoạn, còn rất giỏi dụ dỗ. Cậu ấy không muốn đi một mình, tuyệt đối không muốn.
Diệp Hủ vẫn không nói gì.
Trần Tùng Dương cắn răng, ra điều kiện hy sinh cực lớn "Hay là, chỉ cần lần này cậu đi cùng tôi, tôi đảm bảo sẽ không chép bài tập của cậu một tuần "