Diệp Hủ liếc nhìn Trần Tùng Dương.
Trần Tùng Dương "Hai tuần "
......
Cuối cùng, dưới sự nỗ lực không ngừng của Trần Tùng Dương, hai người xuất hiện cùng nhau tại một trung tâm mua sắm nào đó.
Trần Tùng Dương nhắn tin cho Tô Quân Nhược, biết được họ đang ở một quán đồ ngọt.
Suốt chặng đường Trần Tùng Dương liên tục thúc giục Diệp Hủ, hai người đến quán đồ ngọt thì thấy Nguyễn Linh đang bình luận về một miếng cupcake.
“Miếng bánh dâu này khá ngon.” Nguyễn Linh nói “Ngọt ngọt, ngon hơn bánh sô cô la.”
Tô Quân Nhược gật đầu “Cháu cũng thấy vậy, bánh sô cô la hơi lộm cộm, không mịn bằng bánh dâụ”
Tô Quân Nhược là thiếu nữ trẻ trung đầy xinh đẹp, còn Nguyễn Linh mặc váy hai dây màu be kèm áo khoác nhỏ, nhìn thoáng qua cũng không khác mấy học sinh trung học.
Hai người nói chuyện về hương vị của bánh một cách hăng say, giống như một đôi bạn thân vậy.
Trần Tùng Dương ngẩn người, liếc nhìn về phía Diệp Hủ.
Diệp Hủ “...”
“Tôi, họ ...” Trần Tùng Dương thực sự không biết nói gì, há miệng rồi lại ngậm lại.
Từ khuôn mặt không chút biểu cảm của Diệp Hủ, Trần Tùng Dương nhìn ra một chút bất lực. Cậu ấy nghi ngờ nếu mình không làm gì đó, Diệp Hủ có thể sẽ quay người đi ngay lập tức.
Trần Tùng Dương vội vàng nắm lấy cánh tay của Diệp Hủ, kéo cậu đi lên trước.
Nghe thấy tiếng động, Nguyễn Linh và Tô Quân Nhược cùng quay đầu lại. Người trước nhướng mày, người sau hơi sững sờ, sau đó quay sang Trần Tùng Dương với ánh mắt giận dữ.
Trần Tùng Dương biết mình sai, cười gượng gạo với Tô Quân Nhược, sau đó chào Nguyễn Linh “Chào cô ”
Nguyễn Linh “ừ” một tiếng “Cháu sao rồi, bụng đỡ đau chưa?”
Trần Tùng Dương suýt nữa quên mình đã viện cớ đau bụng để trốn đi, nghe vậy ngượng ngùng nặn ra một nụ cười “Đỡ nhiều rồi, cảm ơn cô đã quan tâm ”
Nguyễn Linh gật đầu, nhìn về phía Diệp Hủ “Cháu và Diệp Hủ…… đến tìm bọn cô à? Có chuyện gì không?”
Mặt của Diệp Hủ không chút cảm xúc “Là Trần Tùng Dương nhất quyết kéo tôi đến.”
Trần Tùng Dương “...” Mong Diệp Hủ che đậy giúp cậu ấy, thật sự là chuyện không thể.
“Cũng không có gì, chỉ là...” Trần Tùng Dương ấp úng nói “Tối nay có một buổi tụ tập, mấy đứa trong lớp cùng đi ăn cơm, trước đó đã hẹn rồi. Bây giờ cũng sắp đến giờ, nên cháu và Diệp Hủ đến gọi Tô Quân Nhược cùng đi.”
Lời nói của Trần Tùng Dương lắp ba lắp bắp, chỉ thiếu nước viết hai chữ “tâm lý bất ổn” lên mặt.
Nguyễn Linh nhìn ra được, khả năng cao buổi tụ tập này là do Trần Tùng Dương bịa ra.
Nhưng cô cũng không đi sâu vào, chỉ mỉm cười "Đúng lúc cô và Quân Nhược cũng đã trò chuyện đủ rồi, vậy mấy đứa đi đi, đừng để người khác đợi."
Vừa nghe vậy, Trần Tùng Dương như được ban ơn, vội vàng kéo Tô Quân Nhược và Diệp Hủ rời khỏi quán bánh ngọt.
Khi tầm nhìn hoàn toàn không còn thấy Nguyễn Linh nữa, Trần Tùng Dương mới thở phào nhẹ nhõm, sau đó vội vàng hỏi "Tô Quân Nhược Mẹ kế của Hủ ca đã hỏi cậu điều gì? Không có làm gì cậu chứ?"
"Không hỏi gì cả." Tô Quân Nhược nhún vai “Cô ấy chỉ hỏi dân cư xung quanh có nhiều không, có dễ thuê nhà không, sinh viên đến đây mua sắm nhiều không v.v."
Trần Tùng Dương trợn mắt "Chỉ có thế thôi?"
"Đúng vậy." Tô Quân Nhược gật đầu “Tôi còn chưa hỏi tội cậu đâu đó Trần Tùng Dương Vừa rồi cậu bỏ tôi lại một mình, còn chạy nhanh như vậy "
"Hê hê..." Trần Tùng Dương cười ngượng ngùng “Không phải tôi đang vội vàng đi báo tin cho Hủ ca đó sao?"
Lo sợ bị Tô Quân Nhược lôi kéo không buông, Trần Tùng Dương vội vàng chuyển chủ đề "Đúng rồi Hủ ca, cậu nói xem mẹ kế của cậu đột nhiên hỏi Tô Quân Nhược những chuyện linh tinh này có phải là..."