Hai vai Tống Chiêu Đệ sụp xuống, xem ra là thật sự buông lỏng. Chung Kiến Quốc mới vừa ổn định lại tâm tình, liền nghe được, " Vậy anh có giao tiền lương cho vợ giữ không?"
"Cái gì?" Chung Kiến Quốc không nghe rõ.
Tống Chiêu Đệ " Sau này yêm gả cho anh, anh không đem tiền lương cho yêm, yêm ăn gì? Bên kia lại không có đất của yêm, yêm cũng không có cách nào cấy gặt thóc lúa."
Dương thị thấy vậy, chống quải trượng nhanh chóng bước vào bên trong gian nhà chính, giải thích "Chung đồng chí, Chiêu Đệ nhà yêm không phải người tham tiền lương của cậụ Nhưng mà chuyện tiền lương thì cậu cũng phải nói rõ ràng với chúng yêm, nếu cậu không nói rõ ràng, yêm không cho phép Chiêu Đệ cùng cậu đi Thân Thành kia đâụ"
" Chờ một chút, Thân Thành?" Chung Kiến Quốc nhíu mày, "Đi Thân Thành?" Sau khi hỏi ra miệng liền đột nhiên nghĩ đến, " Mẹ kế nói với em tôi ở Thân Thành?"
Tống Chiêu Đệ nghi hoặc "Chẳng lẽ lại phải không ?" Triệu Ngân này, còn có một câu nói thật nào không vậy.
"Hai năm trước, tôi đã được điều đến đảo Ông Châụ" Chung Kiến Quốc nói, " Hạm đội chủ lực Đông Hải đều được chuyển đến đảo Ông Châu, nghe ý của phía trên, sau này đều ở đảo Ông Châu, sẽ không trở về Thân Thành nữa."
Dương thị chưa từng nghe nói qua về đảo Ông Châu, liền nhìn về phía Tống Chiêu Đệ "Đó là nơi nào vậy?"
Tống Chiêu Đệ thật muốn giả bộ không biết "Yêm nghe sinh viên trong thôn nói qua, ở Dũng Thành, bên kia Giang Nam?"
"Đúng vậy. Đảo Ông Châu thuộc về Dũng thành quản lý." Chung Kiến Quốc nhìn sắc mặt biến đổi của Dương thị, trong lòng bắt đầu đánh trống, nhìn về phía Tống Chiêu Đệ, " Em cho rằng tôi làm binh ở Thân Thành, mới đáp ứng mẹ kế của tôi?"
Tống Chiêu Đệ "Dĩ nhiên không phải. Yêm vừa mới nói rồi mẹ yêm nói gả chồng gả chồng, mặc quần áo ăn cơm, yêm là thấy anh là người trong thành, điều kiện tốt, mới đáp ứng cùng anh gặp mặt."
Đúng lúc ba đứa con không có người trông chừng, Chung Kiến Quốc liền suy nghĩ kỹ càng, tương lai cho dù vợ mình không biết chữ, chỉ cần cô ấy biết nấu cơm, chịu làm việc, có thể trông nom tốt ba đứa nhỏ, tướng mạo bình thường, cái đầu bình thường, anh ta cũng chấp nhận.
Hôm nay gặp mặt Tống Chiêu Đệ, Chung Kiến Quốc chú ý tới cô gầy tong teo, dáng người cao cao, lớn lên còn rất được thì khá bất ngờ. Tống Chiêu Đệ mở miệng ngậm miệng là "Yêm" "Yêm", Chung Kiến Quốc cũng không chê cười.
Sau đó cùng Tống Chiêu Đệ tán gẫu, thấy cô không khờ không ngốc, biết rót nước mời anh ta, còn hỏi anh ta có ăn cơm hay không, Chung Kiến Quốc liền bắt đầu cân nhắc làm sao cùng bố mẹ của cô thương nghị sớm một chút để kết hôn rồi đi công chứng. Dẫu sao anh chỉ có thời gian một tuần.
Vạn điều không nghĩ tới, Tống Chiêu Đệ còn dứt khoát hơn so với anh, còn sợ rằng anh không biết cô có mục đích gì, giải thích vô cùng rõ ràng. May là Chung Kiến Quốc trên thông thiên văn, dưới rành địa lý, không thì cũng không biết nên làm sao ứng đối với Tống Chiêu Đệ, " Thím Thẩm, chuyện cháu và đồng chí Tống vừa nói, còn phải mời chú dì trở về." Kỳ thực Chung Kiến Quốc càng muốn hỏi, có phải cô gái này hồn nhiên ngây thơ quá hay không.
"Nhất định phải thế." Tống Chiêu Đệ cứu mẹ con Dương thị, khi chị cả của Tống gia gả cho Lưu Dương, Dương thị cưng nhất Tống Chiêu Đệ, không thể ở ngay trước mặt người ngoài quở trách đứa nhỏ nhà mình, liền nói với Tống Chiêu Đệ, "Đi gọi cha mẹ cháu đi."
Tống Chiêu Đệ đứng lên, thấy anh rể giúp cô xin nghỉ đi vào, trong mắt vui mừng " Anh rể, đi gọi bố mẹ, kêu bọn họ nhanh chóng trở lại."
"Sao?" Lưu Dương hỏi.
Dương thị quay đầu lại nói "Kêu con đi liền đi nhanh lên, sao còn nói nhiều lời vô ích như vậy, nhanh."
Lưu Dương thấy sắc mặt của mẹ mình không tốt, liền co cẳng chạy đi.