⬅ Trước Tiếp ➡
Cha Tống và mẹ Tống đang nhổ cỏ trong ruộng lúa, nhìn thấy con rể thở hồng hộc, liền vội vàng hỏi " Xảy ra chuyện gì?"
" Người nhà của dì họ tới." Trong ruộng có rất nhiều người, Lưu Dương không thể gióng trống khua chiêng nói Chung Kiến Quốc tới, liền cùng bố mẹ vợ của mình nháy mắt ra hiệụ
Hai người nói với tiểu đội trưởng một tiếng liền đi về phía nhà mình.
Mẹ Tống vừa đi vừa hỏi " Hình dáng Chung Kiến Quốc ra sao?"
"Chỉ nhìn tướng mạo và dáng người cao lớn thì mạnh hơn so với Vương Đắc Quý, chớ nói gì tới việc anh ta còn là một sinh viên." Lưu Dương vừa nói, giọng còn mang theo vẻ tiếc nuối, "Chính là đã kết hôn, còn có ba đứa trẻ."
Tống phụ nói " Điều kiện của Chung Kiến Quốc tốt như vậy, người như vậy ở Thân Thành hay thủ đô cũng không có nhiều lắm, nếu anh ta không có con, dù Chiêu Đệ nhà ta có tốt nghiệp đại học thủ đô, cũng không đến phiên Chiêu Đệ nhà chúng ta đâụ"
"Có người cha nào lại nghĩ xấu về con gái như ông không?" Tống mẫu không vui.
Cha Tống "Yêm nói chính là lời nói thật."
"Ông còn nói?" Mẹ Tống trợn mắt.
Lưu Dương vội vã giảng hòa "Cha, mẹ, yêm nhìn Chiêu Đệ rất hài lòng đối với Chung Kiến Quốc. Mới vừa rồi em ấy còn nhờ yêm xin không đi dạy học, để cùng anh ta trò chuyện một chút, yêm cảm thấy chuyện này có thể thành."
"Nghe ý của con là Chung Kiến Quốc mang theo ba đứa nhỏ, cũng có thể xứng với Chiêu Đệ nhà chúng ta?" Mẹ Tống hỏi.
Lưu Dương muốn gật đầu, nhưng mà vừa nghĩ tới bộ dáng mẹ vợ vừa mới che chở em vợ, lời đến khóe miệng liền nuốt trở vào "Miễn cưỡng mới xứng với Chiêu Đệ của chúng ta."
Cha Tống liếc nhìn anh một cái, đúng là cái đồ nhát gan
Lưu Dương làm bộ như không nhìn thấy, vượt qua cha vợ, đi tới bên người mẹ vợ, " Mẹ, yêm hỏi qua Chung Kiến Quốc có thể ở nhà bao lâu, anh ta nói qua mấy ngày phải trở về, chuyện này của Chiêu Đệ nên tính như thế nào đây?"
"Qua mấy ngày liền đi, ý tứ gì đây?" Mẹ Tống vội hỏi.
Lưu Dương "Chung Kiến Quốc là quân nhân, còn chưa có giải ngũ, mặc dù anh ta chưa nói cụ thể ở mấy ngày, yêm biết sẽ không vượt qua mười ngày. Nếu là lại đi đánh trận, có khả năng ngày mai anh ta đã phải trở về."
"Còn muốn đánh trận?" Mẹ Tống vừa nói, tâm lý lại run cầm cập, "Không được, yêm không đồng ý gả Chiêu Đệ cho Chung Kiến Quốc.
Lưu Dương sững sờ, sau khi hồi thần lại mới đuổi kịp phía sau mẹ vợ " Mẹ, sao vậy? Tại sao lại không đồng ý? Chung Kiến Quốc rất tốt đó."
" Mẹ con sợ đánh trận." Cha Tống rất hiểu rõ bạn già, "Súng đạn không có mắt, mẹ con sợ Chung Kiến Quốc xảy ra vấn đề không may."
Lưu Dương "Bởi vì lý do này à? Mẹ, đi chậm chút, Chiêu Đệ không gả cho Chung Kiến Quốc cũng được, mẹ không thể đảm bảo em ấy gả cho người khác, cả đời của người đó sẽ không gặp phải thiên tai nhân họa được."
"Tiểu Lưu nói rất đúng." Cha Tống nhìn con rể bằng một ánh mắt tán thành, khá là bất ngờ, lập tức vỗ cánh tay của mẹ Tống, " Bà quên chuyện ở đại học của Chiêu Đệ à?"
Mẹ Tống dừng bước chân, sắc mặt chợt biến, lại nhấc chân lên, nhưng mà bước chân rõ ràng đã chậm lại.
Lưu Dương nhìn mẹ vợ, lại nhìn cha vợ, nghi hoặc không hiểu "Cha, mẹ, hai người đang nói chuyện gì mà bí mật vậy?"
" Không có liên quan tới con." Mẹ Tống nói, "Chung Kiến Quốc còn nói gì không?"
⬅ Trước Tiếp ➡