Kiếp trước Tô Tiếu Tiếu là cú mèo điển hình, buổi tối không ngủ đến sáng lại không dậy nổi nhưng tới đến nơi này lại được trải qua cuộc sống dưỡng lão từ sớm, mỗi ngày dậy trước bảy giờ ngủ trước mười giờ, cảm giác đó khỏi phải nói là xót xa cỡ nào.
Bốn mùa ở phương Nam không rõ ràng, thôn Tô Gia ba mặt có núi bao quanh, nhiệt độ chênh lệch giữa ngày và đêm khá lớn cũng làm tăng thêm vài phần ý thu, Tô Tiếu Tiếu vốc nước lạnh lên rửa mặt, cả người lập tức tỉnh táo hơn hẳn.
Lý Ngọc Phụng lấy một bộ quần áo hoa hồng không biết đã giấu trong ngăn kéo bao lâu tới, mùi long não đó lập tức xộc thẳng vào đầu Tô Tiếu Tiếụ
Cô không nhịn được mà hắt xì một cái vội vàng nín thở lùi lại vài bước “Mẹ, mẹ không định kêu con mặc bộ này đi xem mắt đấy chứ?”
Người ta chắc chắn sẽ sợ chạy mất dép, còn cần xem mắt nữa sao?
Lý Ngọc Phụng dùng sức rũ bộ quần áo rồi lại phẩy vài cái, mới đáp “Vẻ mặt ghét bỏ đó của con là có ý gì hả? Mẹ con tích rất nhiều phiếu vải mới có thể may được bộ đồ này đấy, con cũng không biết vải đồ khó mua thế nào đâu, vốn mẹ định để lại làm của hồi môn khi con kết hôn, tối qua mẹ và cha con bàn bạc đến nửa đêm thấy điều kiện của người đi lính này cũng không tính là tốt, nhưng so với mấy tên vô dụng vừa nghèo vừa lười trước đó và Thẩm… khụ khụ…”
Bà ấy muốn nói là trí thức Thẩm nhưng lại sợ chạm vào chuyện đau lòng của con gái nên đổi chủ đề “Ít nhất thì người ta cũng có đơn vị chính thức, vẫn có thể nuôi được con, lần này con phải xốc lại tinh thần, lỡ như con nhìn trúng người ta mà người ta lại nhìn trúng quả phụ Lưu ở đầu thôn chứ không nhìn trúng con, vậy cứ xác định là khiến người cửa nửa năm đi ”
Tô Tiếu Tiếu biết thẩm mỹ của thời đại này nhưng cũng không có nghĩa cô có thể chấp nhận thẩm mỹ ở thời đại này.
“Mẹ, mẹ vẫn nên cất đi để dành làm của hồi môn cho con đi, bộ đồ trên người con vẫn rất tốt, nếu như người làm lính này vì một bộ quần áo mà coi thường con vậy cũng không có gì lãng phí, còn nếu như ăn mặc long trọng như vậy mà người ta còn không nhìn trúng thì mới là bị chê cười đấy.”
Lý Ngọc Phụng nghĩ ngợi thấy hình như cũng đúng thật nên lại cất bộ đồ trở về.
Tô Tiếu Tiếu kiến nghị “Mẹ, mẹ không định giặt một lần rồi hãng cất lại sao?”
Lý Ngọc Phụng trừng mắt nhìn con gái “Con hiểu cái gì? Phải có mùi này thì mọt mới không cắn, giặt xong sẽ không còn dáng nữa, con không thấy đồ cất mấy năm vẫn giống y như đồ mới sao?”
Tô Tiếu Tiếu “…” Được rồi, mẹ cô đúng là một nhân tài, quần áo cất mấy năm không giặt lại cho cô mặc lên luôn.
Người một nhà ăn đơn giản cho qua bữa sáng, đoán chừng là lo lắng Tô Tiếu Tiếu có áp lực nên không dám nhắc quá nhiều đến chuyện xem mắt mà vẫn giống như thường, ai đi làm thì đi làm ai ra ruộng thì ra ruộng.
Chỉ có Lý Ngọc Phụng và kiên trì kéo Tô Tiếu Tiếu qua một bên thắt hai bím tóc cho cô rồi lại cột hai sợi dây buộc tóc màu đỏ lên, cổ áo cũng dựng thật thẳng nhưng nhìn trái nhìn phải thấy vẫn không hài lòng cho lắm.
“Miếng vá trên bộ này cũng lộ quá rồi, hay là con vẫn nên mặc bộ mới đó vào đi?”
Tô Tiếu Tiếu vừa nghe thế sắc mặt lại hơi thay đổi “Mẹ, thật sự không cần đâu, như vậy mới thể hiện con là người giản dị.”
Lý Ngọc Phụng không tin “Thật sao?”
Tô Tiếu Tiếu “Thật chứ, con đi đây mẹ.”
Tô Tiếu Tiếu mang theo cả cặp sách rời đi, Lý Ngọc Phụng móc hai tờ tiền nhàu nhĩ trong túi nhét vào tay cô rồi an ủi “Đến thị trấn mua mấy cái kẹo mà ăn, đi vui vẻ, có ưng hay không cũng không sao cả, cùng lắm thì mẹ nuôi con cả đời.”