Tô Tiếu Tiếu cảm thấy mình không có duyên với cha mẹ, ấn tượng duy nhất về cha mẹ lúc còn nhỏ không phải cãi nhau thì chính là chiến tranh lạnh, ngược lại cô lại cảm giác được tình thương của mẹ mà mình chưa bao giờ từng được hưởng từ trên người Lý Ngọc Phụng, cô thật sự rất thích người mẹ như Lý Ngọc Phụng này.
Cô ôm bà ấy “Mẹ yên tâm, sau này con nhất định sẽ cho mẹ trải qua cuộc sống thật tốt.”
Tô Tiếu Tiếu biết tiến trình của lịch sử, cuộc sống như vậy sẽ không quá lâu, sau này cô sẽ có cách để sống tốt hơn, sẽ không để nhà họ Tô cứ nghèo mãi như vậy được.
Lý Ngọc Phụng vỗ lưng cô “Đứa trẻ này, đi đi.”
…
Ở nông thôn và thành trấn ở những năm bảy mươi có thể nghe thấy tiếng chim nhỏ ríu rít trên đầu cành, thấy hạt lúa vàng nặng trĩu, thấy xe đạp Phượng Hoàng 28 cổ xưa, thấy hợp tác xã tiêu thụ kiểu cũ không có quá nhiều mặt hàng, thậm chí là cả mấy bà tám ăn no không có việc gì chỉ thích nói nhăng nói cuội nữa…
Tất cả những thứ này đối với Tô Tiếu Tiếu mà nói đều vô cùng mới mẻ.
Thôn Tô Gia nằm sát bên rìa huyện nên đường đi đến huyện cũng chỉ chừng mười mấy phút, trong thôn không bí mật gì, trên đường đụng phải mấy bác mấy thím đi làm đều sẽ hỏi một câu “Đi xem mắt sao?” “Có phải là xem mắt chung với góa phụ Lưu không?” “Cô gái chưa chồng xinh xắn như cháu cần gì phải đi làm mẹ kế của người ta…”
Tô Tiếu Tiếu người cũng như tên gặp được vấn đề không muốn trả lời đều chỉ cười trừ cho qua, nhưng không ngờ đi đến đầu thôn lại gặp phải quả phụ Lưu vừa vặn đi ra khỏi nhà.
Ngay khi nhìn thấy bộ áo hoa đỏ chót chói mắt trên người quả phụ Lưu đó, Tô Tiếu Tiếu cảm thấy vô cùng may mắn vì mình đã không nghe theo ý kiến của mẹ.
Quả phụ Lưu vốn tên là Lưu Thủy Tiên, thật ra cũng chỉ lớn hơn Tô Tiếu Tiếu hai tuổi, trên người có một vẻ đẹp mà chỉ thiếu phụ mới có, nói thế nào nhỉ, chính là loại mà nói theo nghĩa tốt thì là phong tình còn nói theo nghĩa xấu thì chính là cám dỗ, là kiểu phụ nữ đàn ông sẽ rất thích còn đàn bà thì rất khó chịụ
Cô ta mở mồm trước “Ôi, Tiếu Tiếu, tôi thật sự không ngờ một sinh viên đại học tương lai như cô lại sẽ tự hạ thấp giá trị bản thân đến mức đi giành một người góa vợ chăm hai đứa con với tôi đấy.”
Lưu Thủy Tiên đã học hai năm cấp ba, ở trong thôn cũng được tính là có học lực rất cao, bằng không cũng không nói ra được câu như “tự hạ thấp giá trị bản thân” này, cũng sẽ không vừa nhắc đến điều kiện biết chữ là bà mai Từ đã lập tức nghĩ đến cô ta ngay.
Tô Tiếu Tiếu không muốn tán dóc với cô ta, đối phương là tròn hay dẹt còn chưa biết, cô gặp rồi cũng chưa chắc đã nhìn trúng đâụ
“Chị dùng chữ “giành” này có phải quá nặng rồi không? Dù sao tôi cũng nhàn rỗi không có việc gì nên tùy tiện đi xem mắt đấy, đi trước đây.”
Tô Tiếu Tiếu nói xong trực tiếp vượt qua cô ta tiến lên, phụ nữ tội gì phải làm khó phụ nữ, đấu võ mồm với phụ nữ là không thú vị nhất.
“Cô…” Quả phụ Lưu tức đến không nói được lời nào.
Tô Tiếu Tiếu không biết mình đã có thêm một kẻ địch, người ta long trọng coi cô thành kẻ địch nhưng cô lại hoàn toàn không coi người ta ra gì, loại thái độ không sao cả này thật sự chính là một đòn phản kích mang tính sỉ nhục mạnh nhất, nên quả phụ Lưu có thể không tức được sao?
…
Đến tiệm cơm quốc doanh còn chưa đến chín giờ, bà mai Từ vẫn chưa tới, trong tiệm cơm có mấy vị khách đang ngồi.
Tô Tiếu Tiếu cũng không hề nghe lời mẹ cô đi mua kẹo ở hợp tác xã tiêu thụ mà ngược lại bị bánh bao lớn ở trong tiệm cơm quốc doanh làm cho thèm chảy nước miếng.