⬅ Trước Tiếp ➡

Khoảnh khắc ấy, dường như là ảo giác, cô như thấy được ý cười thoáng lướt qua trong mắt anh, giây tiếp theo liền nghe thấy người đàn ông mở lời “Được, cháu không bận.”
“Thế mới phải chứ.” Ông nội Ôn vui vẻ “Ở lại thêm một ngày thì ảnh hưởng gì được đến chuyện của cháu?”
Thu Tranh không thèm nhìn anh nữa.
Ván đã đóng thuyền, cô nhanh chóng điều chỉnh tâm trạng. Ở thêm một ngày cũng chẳng sao, dù sao cô vẫn còn bản thảo dự trữ, ông nội vui là được, người bị lãng phí thời gian là Ôn Diên chứ không phải cô.
Ở nhà chính, nếu nói về chuyện khiến Thu Tranh phiền lòng nhất, chắc chắn là lúc ăn cơm.
Có một kiểu đói, gọi là ông bà cảm thấy bạn đói.
Chỉ cần ngồi vào bàn ăn, câu nói mà Thu Tranh nghe nhiều nhất chính là...
“Tranh Tranh cháu thử món này đi.”
“Món kia ngon, nhiều dinh dưỡng, cháu ăn nhiều thêm.”
“Con gái, đừng bao giờ nghĩ đến chuyện giảm cân gì cả, cháu xem cháu gầy thế này.”
Ông nội Ôn là người rất biết giữ chừng mực, không tự tay gắp cho cô, nhưng lại bảo người giúp việc mang đĩa đồ ăn tới trước mặt để cô dễ gắp, Thu Tranh gắp ít ông còn không hài lòng.
“Gắp có chút xíu thế sao đủ ăn? Gắp nhiều vào.”
Mà những lời phản kháng của Thu Tranh như “Ông nội, cháu không có giảm cân”, “Cháu ăn đủ rồi, thật sự đủ rồi ạ” đều bị ông nội Ôn xem như gió thoảng bên tai.
Cuối cùng, nhìn bát cơm trước mặt chất đầy như một ngọn núi nhỏ, Thu Tranh chỉ biết im lặng.
Khi người giúp việc lại bưng thêm một món đặt trước mặt Thu Tranh, cô gắp một đũa tượng trưng, sau đó, trước khi ông nội Ôn kịp lên tiếng, đột nhiên chuyển hoả lực sang Ôn Diên.
Cô liên tục gắp cho anh.
“Anh làm việc vất vả, ăn nhiều vào.”
Thu Tranh thấy động tác của Ôn Diên khựng lại, ánh mắt dừng vào món ăn cô vừa gắp vào bát anh, không thấy rõ biểu cảm, chỉ thấy ánh nhìn kia mang theo chút khổ sở lạ lùng.
Hình như anh có bệnh sạch sẽ thì phải? Thu Tranh nhanh chóng hiểu ra nguyên nhân, chắc là anh chê cô dùng đũa của mình để gắp cho anh.
Nhưng mà...
Bát của cô thật sự không thể chứa thêm được nữa, mà cô lại không có thói quen để thừa cơm khi đến nhà người ta làm khách.
Lúc này thấy ông nội Ôn quả nhiên không lên tiếng nữa, cô quyết định thí bạn chứ không thí mình, vẫn là để Ôn Diên chịu trận vậy.
Anh là một nhà nghiên cứu, suốt ngày tiếp xúc với đủ loại vi khuẩn mà còn sạch sẽ gì chứ
Người đàn ông cầm đũa hồi lâu không có động tĩnh, ngay khi Thu Tranh đang chột dạ không biết anh có nổi giận không, thì Ôn Diên bỗng động tay gắp miếng thịt lên cho vào miệng.
Lúc nhai, anh còn liếc nhìn Thu Tranh một cái.
Vẫn là cái mặt lạnh như tiền đó, chẳng nhìn ra được gì cả, Thu Tranh nghĩ thầm không biết có phải anh đang nói “cô chết chắc rồi” không?
Kệ anh Sau đó cô càng làm tới, cứ liên tục gắp đồ ăn cho anh.
“Còn có cái này, bổ não.”
“Cái này bổ thận.”
Dù sao chỉ cần cô “tấn công” Ôn Diên, ông nội sẽ không chú ý cô nữa.
Bữa cơm coi như kết thúc trong không khí vui vẻ, chỉ trừ việc cuối cùng Thu Tranh vẫn hơi no căng, cô liếc nhìn bát của Ôn Diên, người này vậy mà ăn hết sạch
Quả nhiên Alpha có sức ăn tốt.


⬅ Trước Tiếp ➡