Chương 19
“Được rồi, cũng nên để lại không gian cho hai đứa.” Ông nội Ôn là người vui nhất “Ôn Diên, cháu đưa Tranh Tranh đi dạo trong trang viên đi cho tiêu cơm.”
Ôn Diên “ừm” một tiếng.
Anh dùng khăn ăn lau miệng, một động tác đơn giản, thôi mà chẳng hiểu sao lại mang theo phong thái quý tộc.
Hai mắt Thu Tranh cứ nhìn chằm chằm.
Thật ra thì... cuộc hôn nhân hợp đồng này cũng mang lại khá nhiều lợi ích cho cô, ít nhất giúp cô mở mang tầm mắt, tích lũy thêm tư liệu viết truyện, để tránh lúc viết tiểu thuyết lại luôn là “tổng tài bá đạo trong trí tưởng tượng của người nghèo”.
Ôn Diên đã đứng dậy, đi ra ngoài trước.
Thu Tranh mỉm cười chào ông “Vậy ông nội, chúng cháu ra ngoài đi dạo trước.”
“Đi đi, đi đi ” Ông nội Ôn cười ha hả phẩy tay.
Cô nhóc lễ phép này, đáng yêu hơn thằng nhóc thối kia nhiềụ
Lúc này Thu Tranh mới vội vàng đi theo.
Cô không thật sự đuổi kịp anh, khi còn cách Ôn Diên vài bước, cô đã chậm lại theo sau, xoa xoa bụng, đi cho tiêu cơm cũng tốt.
Cô nhìn người đàn ông phía trước.
Bóng lưng anh cao lớn thẳng tắp, bước đi nhanh như gió. Mới ăn xong đã đi thế này, không sợ đau dạ dày sao.
Gần như ngay khi Thu Tranh nghĩ vậy, bước chân của Ôn Diên đột nhiên chậm lại, Thu Tranh cũng đi chậm hơn, lại thấy anh dừng hẳn lại quay đầu nhìn mình, một tay đưa về phía Thu Tranh.
Thu Tranh ngây người nhìn bàn tay đó, ý gì đây? Nắm tay?
Khuôn mặt anh vẫn bình thản, như thể chuyện này chẳng có gì đáng nói.
Thu Tranh quay đầu nhìn lại, mơ hồ thấy bóng ông nội trên ban công tầng hai, lúc này mới hiểu ra, liền đưa tay ra nắm lấy.
Tay của Ôn Diên rất lớn, không giống với con người anh lắm, nó ấm áp và khô ráo.
Chỉ mới nắm một lúc mà lòng bàn tay cô đã nóng ran.
Thu Tranh nhớ lại lần đầu tiên hai người nắm nắm tay.
Khi đó, họ đang đứng ven đường chờ tài xế của Ôn Diên lái xe đến, một chiếc mô tô lao tới với tốc độ rất nhanh, mắt thấy sắp đi ngang qua họ, Thu Tranh không nghĩ ngợi gì, theo phản xạ liền túm lấy tay anh, kéo người về phía mình.
Tiếng gầm rú của động cơ vang rền bên tai làm đầu cô ong ong, sau đó gần như sượt qua Ôn Diên ở phía ngoài.
Đợi đến khi âm thanh kia dần xa, Thu Tranh vẫn chưa hoàn hồn, sau cơn căng thẳng hú vía là sự tức giận.
“Có biết lái xe không hả?”
“Đúng là lũ nhóc trẻ trâu, đồ điên Rồi xem, sớm muộn cũng gặp Diêm Vương thôi ”
Cô cũng chỉ dám mắng khi người ta đã đi xa, bình thường lái xe cũng thế, đóng cửa kính xe thì chửi ầm trời, mở cửa kính xe ra lại là một bộ mặt khác, thêm một chuyện chi bằng bớt một chuyện.
Đợi đến khi xả hết tức, cô mới phát hiện Ôn Diên không biết có phải bị đám trẻ trâu đó dọa choáng rồi không, chỉ im lặng nhìn chằm chằm vào một chỗ.
Thu Tranh nhìn theo ánh mắt của anh, thấy bàn tay mình vẫn đang nắm chặt tay anh.
Còn chưa kịp để Thu Tranh phản ứng, Ôn Diên đã như bị điện giật, nhanh như chớp rút tay về, thậm chí còn lùi hẳn hai bước.
Thu Tranh trơ mắt nhìn người đàn ông thường ngày hiếm khi thay đổi biểu cảm, lúc này sắc mặt từ trắng chuyển sang đỏ, rồi đỏ chuyển sang xanh, thật là đặc sắc.
“Cô không biết là không được nắm tay tôi à?”