⬅ Trước Tiếp ➡

Cô chỉ phân biệt nam nữ thôi sao? Lỡ như đối phương có ý đồ xấu thì sao? Cô có biết rằng, dù là nữ Alpha cũng có thể đánh dấu cô, cũng có thể...
Chỉ mới nghĩ đến đó thôi, lồng ngực Ôn Diên đã như muốn nổ tung vì tức giận, lại mang theo một sự ngột ngạt, khiến anh phải âm thầm hít sâu để kìm xuống, thế mà người phụ nữ này dường như chẳng bị ảnh hưởng chút nào.
Phải rồi, từ lần đầu gặp mặt cô đã như thế rồi không bị chất dẫn dụ ảnh hưởng, không bị độ xứng đôi ảnh hưởng, cũng không bị chính anh ảnh hưởng.
Sau một hồi im lặng, Ôn Diên bất ngờ lên tiếng hỏi “Thu Tranh, độ xứng đôi trong ngân hàng gen của chúng ta là 100%, cô đối với tôi... thật sự không có bất kỳ cảm xúc khác thường nào sao?”
Nếu người khác hỏi câu này, trong đó ít nhiều cũng mang ít mập mờ.
Nhưng khi lời đó thốt ra từ Ôn Diên, nó lại giống hệt một nhà nghiên cứu đang ghi chép dữ liệu thí nghiệm lạnh lẽo.
Thu Tranh thành thật lắc đầu, rồi lại thấy như vậy có phần không nể mặt anh, nên ngập ngừng giải thích thêm.
“Cũng... cũng không phải là hoàn toàn không có đâu nhỉ?” Thỉnh thoảng cảm thấy anh đẹp trai thì có tính không?
“Hơn nữa cái độ xứng đôi này, cũng chẳng ảnh hưởng gì đến anh mà. Tôi còn chẳng bằng anh, vẫn là tinh thần lực của anh mạnh hơn nhiềụ”
Nghệ thuật nói chuyện Hạ thấp bản thân, tâng bốc người khác, chắc chắn không sai.
Nhưng không biết tại sao, sắc mặt của Ôn Diên hình như càng khó coi hơn.
Môi anh mấp máy như muốn nói gì đó, rồi lại nuốt xuống. Cuối cùng mím môi, ánh mắt sâu thẳm như có thể nhỏ ra mực.
Thu Tranh có hơi sợ hãi, cô từng nghe nói, Alpha vì tác dụng áp chế mạnh mẽ của chất dẫn dụ và tinh thần lực, ít nhiều đều mang trong người chứng cuồng loạn nhẹ do phản ứng phụ.
“Vậy... tôi đi trước nhé, tôi xuống xem tối nay ăn gì, ha... ha ha.” Cô vừa cười gượng vừa rời đi, bước chân không hề do dự.
Chuồn thôi chuồn thôi.
Ôn Diên nhìn theo hướng cô rời đi, cô thật sự không có lấy một tia lưu luyến nào.
Một lúc lâu sau, người đàn ông xoay người nhìn ra ngoài, rút điếu thuốc từ trong túi ra nhưng lại chần chừ mãi không châm lửa.
Cuối cùng chẳng biết nghĩ tới điều gì, anh đột nhiên đá mạnh một cú vào lan can.
Đáng chết Sao lại không có ảnh hưởng?
Anh là giả vờ, còn cô... hình như là thật.
Buổi tối, Thu Tranh ngủ trong phòng Ôn Diên, anh từ nhỏ đã lớn lên trong ngôi nhà này, căn phòng ấy vẫn chưa từng thay đổi.
Cách bày trí đơn giản, màu sắc trầm tối mang theo cảm giác đè nén nặng nề.
Thu Tranh biết người này có ý thức lãnh địa rất mạnh, ngay cả chỗ ở riêng của Ôn Diên cô cũng chưa từng bước vào, giờ đứng giữa căn phòng này, cô thấy bồn chồn chẳng biết nên làm gì.
Người đàn ông cũng chẳng nhìn cô, chỉ mở tủ quần áo lấy một bộ chăn gối khác ra.
“Chăn đệm trên giường mới thay hôm nay, cô cứ yên tâm mà ngủ.” Ôn Diên vừa nói vừa ôm chăn gối đi về phía sô pha bên cạnh.
Xem ra không định ngủ chung giường với mình.
Thu Tranh thở phào nhẹ nhõm, xem ra cả hai đều nghĩ giống nhau, chỉ là... cùng nằm một giường nhưng không làm gì, và “lên giường” thực sự lại là chuyện hoàn toàn khác.
Bọn họ hình như đều không thích lắm.


⬅ Trước Tiếp ➡