Chương 27
Thu Tranh cũng chẳng tranh luận chuyện ai ngủ giường, ai ngủ sô pha, Ôn Diên con người này phần lớn thời gian vẫn giữ được phong độ của một quý ông, hẳn anh sẽ không chiếm giường mà để cô ngủ sô pha.
Cô chậm rãi nằm xuống.
Trong phòng sau khi tắt đèn là một mảng tối đen, cô cũng không dám chơi điện thoại, may mà không cần lo lắng chuyện cập nhật chương mới.
Không biết có phải là vì môi trường xa lạ hay không, Thu Tranh cứ trằn trọc chả ngủ được.
Cô không biết Ôn Diên đã ngủ chưa, muốn trở mình lại sợ làm ồn đến người ta, qua một lúc lâu mới dám cẩn thận xoay người một cái.
Càng không ngủ được thì lại càng muốn đi vệ sinh.
Thu Tranh dở khóc dở cười, dùng ánh sáng màn hình điện thoại lén lút xuống giường, đi lại cũng cẩn thận như ăn trộm.
Cái câu “tổ vàng tổ bạc không bằng cái ổ chó của mình” vào khoảnh khắc này đã được cụ thể hóa.
Cô muốn trở về căn phòng đơn của mình, có thể tự do tự tại muốn làm gì thì làm, muốn ngủ lúc nào thì ngủ lúc đó.
Mà trên chiếc sô pha cách đó không xa, Ôn Diên nằm im lìm như một xác chết, không một chút động tĩnh, đừng nói là trở mình, ngay cả tiếng thở cũng vô cùng nhỏ.
Ha ha... giao cho anh vai “người chồng ngủ say” chắc hẳn hợp lắm.
Thu Tranh cứ thế nghĩ linh tinh một đống, chẳng biết thiếp đi từ lúc nào.
Chỉ là ngủ rồi cũng chưa được yên ổn, cô cứ liên tục mơ, những giấc mơ kỳ lạ, không có logic và thứ tự gì cả, đến cuối cùng, đột nhiên biến thành mộng xuân.
Thu Tranh không nhìn rõ đối tượng trong mộng xuân, quá trình cụ thể cũng mơ mơ màng màng, chỉ cảm thấy... rất thoải mái, toàn thân ấm áp, xương cốt như muốn nhũn ra.
Giấc mơ nông dần khiến cô nhận ra đây là đang mơ, biết chỉ cần tỉnh lại là hết, thế mà lại không nỡ.
Cô còn muốn cố níu lại tiếp tục giấc mộng ấy, bất thình lình đột nhiên nhìn thấy người đang ngồi ngay mép giường.
Cô giật mình, bừng tỉnh ngay tức khắc.
“Ôn... Ôn Diên?”
Lúc này trời đã hơi hửng sáng, trong phòng đã có ánh sáng, cô miễn cưỡng có thể nhìn rõ đôi mắt đen sâu của Ôn Diên đang nhìn thẳng vào mình.
Nếu là bình thường cô chắc chắn sẽ khó chịu, bật lại một câu mộng du à? Nhưng bây giờ, Thu Tranh chỉ khẽ động đậy, trong lòng vô cùng chột dạ.
Dù sao cũng là phòng của người ta, giường của người ta, chăn của người ta. Sao cô... lại còn làm giấc mộng xuân nữa chứ?
Thậm chí cô còn có thể cảm nhận được chút dính ướt khó chịu, Thu Tranh tuyệt vọng, chỉ sợ anh phát hiện ra.
Thế nhưng giây tiếp theo, cô nghe Ôn Diên hỏi “Vừa có mộng xuân à?”
Thu Tranh “ ” Sao anh biết?
“Khắp phòng... đều là mùi chất dẫn dụ của cô.” Giọng người đàn ông có chút khàn khàn “Thu Tranh, cô ở trên giường của tôi như vậy...”
Anh ngừng một nhịp, từ trên cao cúi xuống nhìn cô, đôi môi mỏng khẽ mở, nghiêm túc hỏi “Cô là đồ biến thái à?”
Mặt Thu Tranh trong chớp mắt đỏ bừng lên.
Trời sập rồi, thật sự sập rồi
Cô đường đường là một thanh niên tốt, vậy mà... vậy mà lại bị người ta nói là biến thái Thu Tranh bật dậy khỏi giường, lùi về phía bên kia giường, tay nắm chặt lấy chăn.
Quá xấu hổ, cả đời này cô chưa bao giờ ngượng ngùng thế này.