Thu Tranh âm thầm hít sâu một hơi rồi mới theo kịp, dù kiếp này phải sống cơ cực với thân phận dân ở chui, hay trước khi xuyên không chỉ là một nhân viên công sở bình thường, thì những nơi sang trọng thế này chưa bao giờ có chút liên quan gì đến cô.
Vì vậy, cho dù đã đến đây hai lần, trong lòng cô vẫn khó tránh khỏi lo lắng.
Rẽ qua hai khúc quanh, cuối cùng cô cũng nhìn thấy người đàn ông ngồi bên cửa sổ.
Người thật thậm chí còn đẹp trai hơn trong video vài phần, chỉ là những đường nét sắc lạnh và cứng rắn ấy lại khiến anh trông quá mức nghiêm nghị, xa cách.
Cảm nhận được ánh mắt của Thu Tranh, anh cũng nhìn sang.
Ánh mắt chạm nhau, Thu Tranh không bỏ lỡ sự lạnh nhạt trong mắt anh.
Điều này vốn chẳng có gì lạ, nhưng không biết có phải vì hôm qua mới xem video của anh hay không, Thu Tranh lại mơ hồ cảm thấy, dường như có gì đó khác lạ.
Chưa kịp suy nghĩ kỹ, Ôn Diên đã dời mắt đi.
Nhân viên phục vụ kéo ghế cho Thu Tranh, chờ cô ngồi xuống rồi mới rời đi.
Chỉ còn lại hai người, bầu không khí có phần gượng gạo, tuy được coi là vợ chồng nhưng hai người thực sự không thân.
“Về từ bao giờ?”
“Sáng nay.” Ôn Diên vừa trả lời vừa cởi áo vest. Ngay lập tức có nhân viên phục vụ muốn đến nhận, nhưng anh chỉ làm một động tác ngăn lại rồi tùy ý đặt chiếc áo vest trông đắt đỏ ấy ra sau lưng.
Thu Tranh “Ồ” một tiếng, song ánh mắt lại không kìm được liếc nhìn ngực người đàn ông, sau khi cởi áo khoác, cơ ngực ở đó trở nên rất rõ ràng.
Nói vài câu cho đỡ im lặng, cuối cùng vẫn là Ôn Diên đẩy thực đơn qua “Muốn ăn gì thì tự gọi.”
Đây không phải là lần đầu tiên Thu Tranh tới, cô gọi hai món mà mình có ấn tượng. Khi cô đẩy lại cho Ôn Diên, Ôn Diên chỉ gọi thêm một chai rượụ
Giá cả... Thu Tranh liếc nhìn, đáy lòng tặc lưỡi.
Nhà tư bản vạn ác
Chuyển từ chín giờ sang sáu giờ cũng không phải không có lợi, ví dụ như bữa cơm mà cô được ăn ké này, may mà nhà hàng không phải loại vừa đắt vừa dở, hương vị thực sự rất ngon.
Thu Tranh ăn một lúc mới phát hiện, người đàn ông đối diện còn chưa động đũa, vẫn cứ giữ nguyên tư thế dựa người ra sau, một tay đặt trên bàn nhìn cô.
Thu Tranh hơi liếc mắt nhìn hai lần, động tác ăn uống bấc giác chậm lại một xíụ
“Anh không ăn sao?”
“Không đói.”
Vậy anh ngồi nhìn không thôi hả?
Thu Tranh cảm thấy áp lực khi bị anh nhìn như vậy, nhưng trạng thái này cũng không kéo dài quá lâu, cô nhanh chóng chuyển sang chế độ mặc kệ hết thảy, dù sao thì ở trong mắt Ôn Diên cô vốn dĩ đã đầy sơ hở.
Trước mặt cô cũng đặt một ly rượu vang đỏ.
Nghĩ đến giá cả mình vừa nhìn thấy, Thu Tranh ôm tâm lý thử xem sao nhấp một ngụm.
Shh... ngụm này khiến lông mày cô nhíu chặt lại, thật khó uống
Qua khóe mắt, cô mơ hồ thấy đối phương dường như cuối cùng cũng có động tĩnh, là Ôn Diên nâng ly của mình lên, cũng nhấp một ngụm.
Trên gương mặt người đàn ông không có biểu cảm gì, nhưng Thu Tranh cảm thấy anh nhất định đang nghĩ “Lợn rừng không ăn được cám mịn”.
Ôn Diên cũng chỉ nếm một ngụm như vậy, những lúc khác đều không động đến thức ăn, hình như còn ăn một viên... kẹo?
Thật không hợp với hình tượng của anh.