⬅ Trước Tiếp ➡

Ăn cơm xong, phòng của hai người nằm ngay tầng dưới.
Đúng vậy, tuy là vợ chồng trên danh nghĩa, nhưng những cuộc gặp mặt của bọn họ đều diễn ra ở khách sạn. Nghe có vẻ không hay lắm nhưng Thu Tranh lại thích điều này.
Mỗi người đều không cần bước vào không gian riêng của đối phương, không cần tạo thêm nhiều giao thoa, ngoại trừ lúc đến gặp Ôn Diên thì cô hoàn toàn tự do.
Vẫn là căn phòng quen thuộc.
Cửa phòng vừa khép lại, trái tim Thu Tranh trong giây lát trở nên nhanh hơn.
Cô không thể diễn tả được cảm giác đó, chỉ cảm thấy trong phòng hình như hơi nóng, rõ ràng là một gian phòng tổng thống rộng rãi, nhưng cô lại cảm thấy như đang ở trong một không gian chật hẹp.
Ngay cả khi không cảm nhận được, nhưng cô cũng lờ mờ nhận ra, có lẽ đây chính là thứ mà người khác gọi là chất dẫn dụ.
Theo cách phân loại ở thế giới này, Thu Tranh được coi là một Omega.
Nói là “coi là” bởi vì cô có hơi khác biệt, chưa bao giờ trải qua kỳ phát tình nào, cũng không ngửi được bất kỳ chất dẫn dụ nào.
Thật ra mà nói, trông cô càng giống một Beta hơn, không đúng, ngay cả Beta cũng có thể cảm nhận được chất dẫn dụ.
Thu Tranh là kẻ dị biệt trong thế giới này.
Cũng phải, đều đã xuyên qua rồi, sao lại không dị biệt được chứ?
Trong lúc cô đang suy nghĩ lung tung thì Ôn Diên bên kia đã bước vào, áo khoác bị ném lên ghế sofa.
Vừa quay đầu lại mới phát hiện Thu Tranh vẫn còn đứng ở cửa.
“Đứng đó làm gì?”
Thu Tranh khẽ ho khan “Anh có thể... thu bớt chất dẫn dụ của mình lại được không.”
Cô nói câu này, một phần nguyên nhân thực sự là vì hơi khó chịu, nhưng phần lớn là để làm ra vẻ.
Cô tuyệt đối không thể để người khác phát hiện ra sự khác biệt của mình, đặc biệt là người đang đứng trước mặt, là một chuyên gia thực thụ.
Phần lớn thời gian cô không ngửi thấy mùi gì cả, ngay cả khi loại chất dẫn dụ này cực kỳ nồng đậm thì cô vẫn chẳng ngửi thấy, nhưng lại có thể cảm nhận được.
Đây chính là lúc thể hiện tốt nhất.
Quả nhiên chỉ thấy Ôn Diên mím môi, ánh mắt khẽ cụp xuống, giây tiếp theo, cảm giác áp bức xung quanh Thu Tranh đã tan đi một chút.
“Được chưa?” Anh hỏi.
Ôn Diên nhìn người phụ nữ đứng cách đó không xa liên tục gật đầu, nói là được rồi.
Từ lúc bước vào phòng, chất dẫn dụ của anh quả thực gần như theo bản năng, không khống chế được mà tràn về phía người phụ nữ ấy.
Mỗi một tấc, đều tranh nhau tràn tới.
Anh sớm đã nhận ra đôi chân Thu Tranh khẽ run rẩy, có lẽ cô đã bị chất dẫn dụ dữ dội và hung hãn kia dọa sợ, đáng lẽ vào khoảnh khắc đó anh nên khống chế một chút.
Anh đúng là đã nghĩ như vậy, nhưng lại có thể ngửi thấy chất dẫn dụ trong không khí ngày một đậm đặc, đó là mùi vị của sự hưng phấn.
Chất dẫn dụ của Alpha cao cấp có ưu thế tuyệt đối, đặc biệt là trước mặt Omega, việc khống chế họ phải phục tùng, thậm chí là dụ dỗ họ phát tình, về mặt lý thuyết đều dễ như trở bàn tay.
Nhưng người phụ nữ có độ xứng đôi 100% với anh này, lại có một sức chống cự phi thường đối với chất dẫn dụ của anh.
Giống như hiện tại, trong không khí toàn là mùi của riêng anh, còn chất dẫn dụ thuộc về Omega trước mặt lại chậm chạp mãi không được giải phóng ra.


⬅ Trước Tiếp ➡