⬅ Trước Tiếp ➡
Tiêu Tiêu đã cảm giác được không thích hợp, cẩn thận nhìn chằm chằm biểu lộ vương súng ống đạn dược. Đến cùng là không đúng chỗ nào?
"Tiểu tử, đừng như vậy nhìn chằm chằm vương súng ống đạn dược. Cẩn thận sẽ bị nhìn trúng nha." Lam Đình Ngạn lúc này mới từ bên ngoài đi vào, nhìn thấy biểu lộ Tiêu Tiêu nghi ngờ, cho nên nhắc nhở một tiếng.
"Nhìn trúng?" Tiêu Tiêu nghi ngờ nhìn hướng Lam Đình Ngạn.
Lúc này... Vương Súng ống đạn dược nhìn thấy Lam Đình Ngạn tiến đến, cũng lập tức đứng lên đi tới: "Ai nha, Ngạn huynh đệ. Cậu có thể trở về rồi." Tay để trên bờ vai Lam Đình Ngạn.
Lông tơ dựng lên
Bởi vì cười như vậy...
Súng ống đạn dược chĩa vào người Tiêu Tiêu, anh như phát hiện ra điều gì, bước lại gần Tiêu Tiêu: "người anh em này là ai? Trước kia chưa từng gặp qua!"
Nghe được tiếng người hỏi, Tiêu Tiêu lập tức ngẩng đầu, chỉ thấy Quân Hoả Vương chính hai mắt phát sáng nhìn chằm chằm cô. Nhất thời lông tơ dựng hết lên!
"Đây là tài xế Liệt." Lam Đình Ngạn nói.
"A... Đế Quốc Hắc Dạ khắp nơi đều là nhân tài a. Cậu Liệt có thể làm tài xế cho ngài, hẳn là năng lực không tệ." Quân Hoả Vương đặt hai tay lên vai cô, từ từ trượt xuống...
Tiêu Tiêu ngừng thở, kinh dị nhìn chằm chằm Quân Hoả Vương, hắn vuốt ve khiến cho cô rùng mình một cái, không, sẽ không xui xẻonhư thế chứ, Lam Đình Ngạn vừa mới nói mà nói trở thành sự thật rồi hả ? Cô sẽ không thật sự bị Quân Hoả Vương coi trọng đâu nhỉ.
Lam Đình Ngạn nhìn bàn tay Quân Hoả Vương đặt trên vai Tiêu Tiêu, không khỏi lại nghĩ tới vừa mới ở bên ngoài sờ sờ vai Tiêu Tiêu , hơi hơi nhíu mày.
Mà lúc này, Hiên Viên Liệt lại cười nhạt một tiếng, tùy ý đứng lên: "Quân Hoả Vương tới một lần cũng khó, Tiêu mộ, hôm nay cậu hầu hạ Quân Hoả Vương đi!"
Cái gì? !
Tiêu Tiêu chỉ cảm thấy một trận ong ong: "Người... Chủ thượng, cái này. . . Tôi..."
"Liệt huynh đệ! Tôi thật sự là không uổng công tới một chuyến a!" Súng ống đạn dược mặt nhanh chóng cười tươi như nở hoa, dừng một chút lại tiếp tục nói: "Kỳ thật hôm nay cũng không sớm, tôi cũng không nên chọn thời gian muộn như vậy tới bái phỏng quý bang. Được rồi... Ngày mai chúng ta trò chuyện, hôm nay tôi về trước vậy, thuận tiện dạo chơi quanh thành phố này. "
Hắn vừa nói xong, đã cầm tay Tiêu Tiêu. Nắm chặt trong lòng bàn tay.
Rút ra... Tiêu Tiêu dùng sức muốn rút tay trở về, nhưng Quân Hoả Vương thực sự nắm rất chặt, Hiên Viên Liệtđáng chết , vậy mà lại bán cô cho hắn ta.
"Được. Đi thong thả." Hiên Viên Liệt đứng lên, một bộ tiễn khách.
"Tốt tốt, vậy không làm phiền nữa." Quân Hoả Vương nói rồi, kéo Tiêu Tiêu thân thể cứng ngắc đi theo...
Lúc này, trong đại sảnh, Lam Đình Ngạn miệng đã thành hình chữ o. Không nghĩ tới Liệt lại đuổi súng đạn dược vương đi rồi... Thế nhưng là, sao lại dùng Tiêu Mộ để đuổi người chứ? Nếu như Quân Hoả Vương chết sống coi trọng Tiêu mộ, vậy thì trong bang vất vả lâm mơia có một nhân tài rồi.
"Liệt, anh sao lại để Tiêu Mộ qua hầu hạ Quân Hoả Vương." Lam Đình Ngạn nói chuyện có chút buồn bực, anh ngay từ đầu đã không coi Tiêu Mộ như thủ hầ đối đãi, chỉ là Liệt đối với Tiêu mộ rất coi trọng mới khiến cho anh có vài tia hảo cảm.
"Dựa vào sự thông minh của cô ấy, có thể ứng phó."
"Quên đi, theo tính cách của tên Quân Hoả Vương này, lần trước tôi cũng từng thử sức qua, tôi thấy Tiêu Mộ này, thật là đáng tiếc...."
Lam Đình Ngạn một mặt bất đắc dĩ, Hiên Viên Liệt nhếch khóe miệng cười lạnh nhạt
Tiêu Tiêu ngồi trên xe. Quân Hoả Vương ngồi đối diện cô, cười đùa, si ngốc nhìn cô.
"Người anh em, cậu tên gì?"
Tiêu Tiêu hoàn toàn im lặng, xông xáo giang hồ vài chục năm, lần đầu tiên đụng phải loại chuyện như này , đáng chết, cô có chỗ nào chọc Hiên Viên Liệt không vui mà anh lại trêu cợt cô như thế?
"Người anh em?"
Tiêu Tiêu buồn bực nhìn hắn: "Tiêu mộ." Lãnh đạm.
"Há, Tiêu Mộ a, muốn uống chút gì không?" Quân Hoả Vương nói xong liền lôi từ ngăn tủ bên cạnh ra một bình rượu.
Rượu!
Nhìn thấy rượu, da đầu Tiêu Tiêu giật giật, vội vàng khoát tay: "Không cần, không cần đâu. Đồ uống là được rồi."
"Được được."
Quân Hoả Vương ngược lại rất dịu dàng ngoan ngoãn mang nước chanh cho Tiêu Tiêu ...
Suốt đoạn đường, Quân Hoả Vương không hề rời mắt khỏi gương mặt Tiêu Tiêu, hắn sủng ái vô số người, nhưng có lẽ đây là lần đầu tiên có người khiến hắn vừa gặp đã cảm mến. Thanh tú như vậy... Rung động lòng người...
Xe ngừng lại. Trước mắt lại là quán rượu!
Ách...
Tiêu Tiêu há to miệng: "Ây..." Tên Quân Hoả Vương này vậy mà lại đưa cô đến quán rượu mướn phòng? Không thể nào, cô sẽ không xui xẻo như vậy chứ?
"Đây là nơi ở tạm thời của tôi, nãy tôi đã gọi điện kêu người chuẩn bị sẵn bữa tối cho cậu rồi, cùng đi ăn chút đi." Không đợi Tiêu Tiêu mở miệng, cô đã bị Quân Hoả Vương dắt vào quán.
Trong phòng hoàng đế, hai người ngồi đối diện cách bàn, đầu nghĩ kế sách rời đi. Kỳ thật đơn giản nhất, cũng là để Quân Hoả Vương biết cô là phụ nữ, như vậy khó khăn liền được giải quyết ngay. Không, không được. Miêu Miêu không chưađược cứu ra, cô còn phải phục vụ cho Đế Quốc Hắc Dạ, Không thể bại lộ trước mặt anh được. 
Làm sao bây giờ? Đến cùng nên làm sao bây giờ?
Mắt đột nhiên chú ý đến bình rượu to bày trên bàn, não bộ hiện lên một bóng đèn: "Tôi tuy không thể uống rượu, nhưng vì Quân Hoả Vương khó khăn lắm mới tới đây một chuyến, vậy tôi xin lấy trà thay rượu mời ngài một chén!"
Quân Hoả Vương đương nhiên là mười phần ưa thích Tiêu Tiêu. Cầm rượu lên không nói hai lời liền uống luôn.
⬅ Trước Tiếp ➡