"Lại một chén nữa."
"Tiếp tục một chén!"
"Thêm một chén."
Tiêu Tiêu quả thực đã đem cả bình rượu đó rót sạch sanh, mắt thấy Quân Hoả Vương đã chóng mặt, đứng dậy muốn kéo Tiêu Tiêu lên.
"Quân Hoả Vương, ngài đi tắm trước, tôi đây nằm giường đợi ngài nha!" Nói rồi cô cố ý đẩy hắn vào phòng tắm, sau đó bỗng nhiên vọt ra khỏi phòng.
Ngoài cửa, Tiêu Tiêu đi tới gần mấy phục vụ viên: "Đi tìm giúp tôi một hầu nam đưa tới phòng này. Nhớ kỹ, đi vào phải tắt đèn, đừng cho người ở bên trong thấy rõ ràng hình dạng, làm xong thì đi ngay. "
Phục vụ viên hiểu ý gật đầu.
Bởi vì bên ngoài quán rượu còn rất nhiều thị vệ vủa Quân Hoả Vương, nếu cô ra ngoài với bộ dạng này chắc chắn không được. Để công thành tất đạt trốn ra ngoài, chỉ còn một cách duy nhất. Nghĩ vậy, mắt Tiêu tiêu sáng lên.
Dùng chút mánh khóe đổi lấy trang phục với một nữ phục vụ. Gỡ tóc giả, thuận tiện còn tìm thêm một chiếc kính mắt đeo lên. Như vậy sẽ không ai nhận ra.
Đứng trước gương nhà vệ sinh, Tiêu Tiêu nhìn bên trái một chút lại nhìn bên phải một chút, lâu rồi chưa nhìn mình trong hình dạng người phụ nữ, có chút nhận không ra rồi. Tóc dài cột lên cao, mắt nhìn váy trên người, chậc, bây giờ váy phục vụ được thiết kế ngắn cũn, còn xẻ tà, lưng hở.
Mà lúc này, bên ngoài quán rượu.
"Cậu xác định Quân Hoả Vương ở đây chứ?" Hiên Viên Liệt ngồi trên xe, bình thản hỏi.
"Vâng , vừa rồi người của chúng ta đã nhìn thấy, Tiêu mộ bị Quân Hoả Vương kéo đi vào quán rượu."
Hiên Viên Liệt nhếch miệng, xuống xe, đi thẳng vào trong.
Trong thang máy, tích... Thang máy lên đến lầu một, Tiêu Tiêu đang chuẩn bị từ trong thang máy đi tới, chân trước vừa mới bước ra mấy bước, ánh mắt lập tức rơi vào thân ảnh Hiên Viên Liệt đang lại gần. anh, anh làm sao lại đến đây chứ ? Anh không phải nên ở tổng bộ Đế quốc Hắc Dạ Đế Quốc sao? Đến quán rượu làm gì?
Cúi đầu xuống nhìn chính mình trang phục phục vụ viên hiện tại của mình, không thể bị Hiên Viên Liệt nhìn thấy, lập tức vội vàng chạy vào trong thang máy, tay ấn ấn.
Qua một hồi...
Cửa thang máy mới lần nữa mở ra.
Một màu đen kịt
Cửa thang máy rất nhanh lại khép lại, lúc này cô mới thở phào nhẹ nhõm, coi như cô ở bộ dạng phụ nữ Hiên Viên Liệt không hẳn nhận ra, nhưng rất dễ khiến anh sinh nghi.
'Tích...' đột nhiên, có người ở bên ngoài lại ấn nút lần nữa, cửa thang máy lần nữa rộng mở, Tiêu Tiêu ngẩng đầu, thân thể cao lớn, mắt đen sâu thẳm, sóng mũi cao, môi mỏng lạnh lẽo, hiên... Viên... Liệt!
Anh đưởng hoàng đi vào thang máy, con n gì ơi đen dừng lại trên người Tiêu Tiêu, a... Cô gái này thật sự mặc đồ phục vụ, hóa nữ để trốn Quân Hoả Vương sao?
Tiêu Tiêu tranh thủ thời gian đứng ở góc thang máy, đầu quay qua một bên. Vừa mới cùng Hiên Viên Liệt đối mặt mấy giây, đã khiến trái tim cô đập bình bịch kinh khủng, chỉ là nhìn liếc một chút mà thôi, Hiên Viên Liệt không có khả năng nhận ra cô.
"Không ấn thang máy sao?" Thang máy chật hẹp, giọng anh vang lên khiến trái tim cô khua đập nhanh hơn.
Tùy tiện ấn số của moọt tầng. Cô là người ấn, Hiên Viên Liệt sao không ấn chứ? Chẳng lẽ anh cũng đến cùng một tầng với cô ?
Nghi ngờ nghiêng mắt liếc anh.
Mà lúc này... Hiên Viên Liệt đang nhìn đồng hồ.
Nhìn anh dáng vẻ như chẳng Có chuyện gì xảy ra, trong lòng đá đè nặng dần vơi đi,Hiên Viên Liệt không thèm liếc cô lấy một cái, chứng tỏ không hề hoài nghi.
Thang máy chậm rãi lên tầng 15, mà tầng của cô ấn lại là tầng 20. Tranh thủ thời gian, nhanh lên, nhanh lên, cô muốn mau chóng rời khỏi cái nơi đè nén này. Tuy nhiên ở cùng với Hiên Viên Liệt một lúc lâu rồi.
1 6...
17... Nhanh! Nhanh lên...
18...
Lập tức, lập tức, rất nhanh thôi là thoát ta được rồi.
Đầu ngẩng lên, đã tới tầng 19 rồi.
'Oanh!'
Đột nhiên oanh một tiếng, thang máy bỗng nhiên rung chuyển, trong chốc lát, bên trong thang máy đen ngòm. Một màu đen kịt.
Tiêu Tiêu vịn tường thang máy, vất vả lắm mới có thể đứng vững vàng, ngẩng đầu nhìn bốn phía.
"Chuyện gì xảy ra?" cô ên tiếng. Thang máy làm sao lại đột nhiên lại ngừng lại chứ? Xảy ra chuyện rồi hả ? Mất điện rồi sao ? Cô theo phản xạ định ấn nút khẩn cấp.
Ngón tay ấn loạn một hồi, không có bất kỳ phản ứng gì! Sao có thể như vậy...
"Chờ xem, không cần gấp." Thanh âm lãnh đạm truyền đến.
Tiêu Tiêu lập tức quay đầu, còn chưa thích ứng được với màn đen ngòm này, cô gì cũng khôgn thấy, thậm chí không biết Hiên Viên Liệt đứng ở chỗ đó. Tựa lên tường, tim đập nhanh hơn, nếu như bình thường gặp những chuyện này cô chẳng gấp gáp chút nào, thế nhưng... Hiện tại... Hiên Viên Liệt đứng cách cô không xa.
Hít thở mấy cái thật sâu, não bộ hoạt động tăng tốc, giờ ở đây tói như vậy, Hiên Viên Liệt tuyệt đối không có khả năng nhìn rõ ràng mặt của cô . Kỳ thật, Tiêu Tiêu cũng biết, nguyên nhân khiến mình khẩn trương cũng là do tâm tư vớ vẩn. ...
Theo vách tường di chuyển đi lại, cô nghĩ ngồi xổm góc xa là được rồi. Đáng ra không nên tình cờ gặp phải Hiên Viên Liệt.
Trong bóng tối, cô chậm rãi di chuyển. Đột nhiên, dưới chân không cẩn thận dẫm phải thứ gì đó. Lập tức mất trọng tâm.