Chương 5
ra sờ xuống dưới, chợt dừng lại trong giây lát.
Không biết từ khi nào Trần Quân Nam đã cởi chiếc quần lụa của Kiều Hỷ ra.
Nửa người ông chủ Vương đứng thẳng, nhìn bộ ngực cô ta bị mình ăn thấm đẫm nước bọt, mạnh mẽ đẩy cô ta nằm ngửa ra giường thấp, lôi tuột chiếc quần đang vương trên cổ chân cô ta ra, lộ ra đôi chân nhỏ trơn bóng.
Giữa hai chân là cánh rừng đen bóng phủ kín huyệt thịt, có vẻ đã động tình, dâm thủy dính dấp cả một mảng lông lớn.
"Quả là hàng cực phẩm, bóp vú mấy cái đã nứng lên." Hai mắt ông chủ Vương đỏ thẫm, yết hầu lăn lăn, cởi hết quần khố, vật dưới háng đã trở nên cứng cáp thẳng đứng.
Ông ta không chờ nổi cầm lấy hai đầu gối của Kiều Hỷ, tàn nhẫn bẻ rộng ra hai bên, tức thì thấy nơi giữa chân kia tách ra một khe hở, lộ ra thịt mềm hồng hồng ở giữa, rực rỡ mượt mà.
Ông chủ Vương cười to nói "Trần tiên sinh không biết chứ, Quan Đông chỗ tôi có một loại trai ngọc, tên là trai Viên Bội, bên trong thịt đỏ mập mạp có chứa ngọc trai, vô cùng quý hiếm, bây giờ trên giường thấp trong phủ cũng có một con đây." Trần Quân Nam xoa vật giữa chân đang căng phồng lên cười hỏi "Sao lại nói vậy?" Kiều Hỷ nghe hai người đàn ông trêu chọc, hé mắt cắn môi nhìn thấy con quái thú của ông chủ Vương lộ ra, không khỏi hít một hơi khí lạnh.
Nghe nói đàn ông Quan Đông cao to thô kệch, quả nhiên không phải nói bừa, chưa nói tới vừa to vừa bự, còn dài như cái cổ ngỗng, lông đen rậm như cánh rừng che phủ, nhìn mà sợ hãi đến không nhịn được mở miệng cầu xin tha thứ "Ông chủ Vương hàng tốt quá đi, to lớn hùng vĩ, đàn ông phương Nam không thể sánh được.
Em không to rộng được như các bà các chị ở Quan Đông, xin ngài thương xót với." Trần Quân Nam kéo chân cô ta mở rộng hơn, nghe lời này thì lắc đầu "Đó là cô chưa thấy Hứa Nhị gia, lúc ta cùng hắn đi tiểu có lướt qua xem, to dài như cánh tay vậy.
Ông chủ Vương so với hắn còn kém một chút." Ông chủ Vương giương mắt nhìn Hứa Ngạn Khanh, thấy anh ngồi trên ghế nhắm mắt dưỡng thần, có chút không dám lỗ mãng, cố nhịn lửa dục khàn giọng nói "Tôi không hiểu quy củ ở phương Nam, rốt cuộc chỉ là khách đến nơi này, mời Hứa Nhị gia lên trước." Dứt lời thì muốn lui về phía sau, lại bị Trần Quân Nam ngăn lại cười nói "Nhị gia không thích chơi mấy trò không đứng đắn này lắm.
Vị hôn thê của hắn ở Kinh thành học trường nữ, là đại mỹ nhân khuynh thành, nên không hứng thú với những cô gái khác.
Không cần để ý đến hắn, tôi và ông tận hứng vui đùa là được." Ông chủ Vương đã lên cơn dâm dục, nghe lời này thì không thể kiềm chế nữa, lại có Trần Quân Nam giúp sức, cửa nơi nữ tính của Kiều Hỷ đang rộng mở, hạt ngọc nửa lộ ra, huyệt động mấp máy, như con ốc sên nhả nhớt.
Ông ta cầm cây gậy to cứng rắn nhắm ngay miệng động, thở phì một tiếng cắm vào.
"Ai da " Ánh mắt Kiều Hỷ hoảng loạn, hai chân giãy giụa, kêu oai oái "Thật sự không chịu nổi, xin ngài cho em lấy hơi đừng đâm vào nữa." Ông chủ Vương chỉ cảm thấy bên trong huyệt động căng chặt, siết chặt ông ta không nhúc nhích nổi, lại thấy mặt cô ta tái nhợt, hơi thở mong manh, đúng là quá nhỏ bé và yếu ớt,