Chương 6
nên nổi lên mấy phần thương tiếc.
Ông ta dứt khoát cúi người xuống liếm mút cái miệng anh đào nhỏ nhắn, khuấy đảo dây dưa với chiếc lưỡi đinh hương, đưa mớm cho cô ta rất nhiều nước bọt.
Trần Quân Nam cười lạnh nói "Cô ta xuất thân từ gánh hát, quen thói hát xướng giả vờ diễn xuất cho người ta xem, ông đừng có mắc bẫy, kẻo sẽ bị cô ta nhạo báng sau lưng đấy." Ông chủ Vương nghe vậy thì nhìn lại mặt Kiều Hỷ, tuy tóc tai xộc xệch, mắt phượng lim dim, nhưng quai hàm hồng hào ý xuân.
Đôi môi bị ông ta hôn cắn đến sưng, hừ hừ thở hổn hển.
Với tay tới giữa chân cô ta lau qua một cái, ướt nhẹp cả tay, đúng là nước xuân chảy ra dính dấp.
Ông ta bị trêu đùa cũng chẳng tức giận, trái lại còn cảm thấy cô gái nhỏ phương Nam có tâm tư làm nũng ngốc nghếch như vậy thật đáng yêụ Trong lòng thích thú lắm nhưng miệng lại hung dữ "Còn chưa từng có con đàn bà nào dám trêu đùa ông nội đây, giờ không đâm hỏng cái huyệt dâm của ngươi không được." Không nói thêm nữa mà điên cuồng rút cắm, xông ngang đánh thẳng, đâm xoay cực kỳ thô bạo.
Kiều Hỷ bị Trần Quân Nam phá đám, thầm kêu khổ rồi, nghĩ rằng sẽ bị ông khách Quan Đông này làm cho khổ sở, không còn tâm tư hưởng thụ nữa.
Tâm tư cô ta xoay chuyển rồi quyết lấy tuyệt học bình sinh ra phục vụ, hai chân quấn quanh eo gấu của ông ta, hít một hơi thắt chặt hoa huyệt, tựa như con tằm ăn lá dâu, con vịt hút nước, tiếng đâm bồm bộp liên tiếp không ngừng.
Ông chủ Vương cảm giác đã gặp đối thủ, cúi đầu xuống cắn nuốt đầu vú không ngừng lung lay, hạ eo chuyển động như mãnh hổ xuống núi.
Bình thường Kiều Hỷ đều luyện công để diễn kịch, cái eo mềm dẻo đến mức con gái bình thường không thể sánh kịp.
Đầu vú cô ta bị gặm cắn, hứng tình hừng hực, nhấc chiếc eo liễu lên nghênh đón thẳng lấy vật trong quần của ông chủ Vương, nâng lên rơi xuống, mặt bụng bằng phẳng trắng phau giờ gồ lên hình dáng dương vật, kêu a a như đang ca hát "Ngài sắp làm chết Kiều Hỷ rồi " Ông chủ Vương thấy cô ta phóng túng mười phần, toàn thân dâm đãng quy phục cong lên, trong lòng sung sướng không chịu nổi, đáy mắt đỏ rực đứng thẳng người lên, xốc mắt cá chân cô ta đặt lên hai vai, cánh mông rung rung đóng cọc ác liệt vào bên trong tiểu huyệt.
Chợt nghe tiếng nước phụt phụt chảy ra không dứt, lại nghe tiếng Kiều Hỷ rên rên rỉ rỉ kêu la muốn tiểu, xương bả vai của ông thấm đẫm mồ hôi, chợt thấy quy đầu tê dại, không nhịn được gầm nhẹ một tiếng, tinh dịch cuồn cuộn phun ra, sung sướng giải phóng như Hoàng Hà chảy ngược, đắm chìm Vu Sơn.
Trần Quân Nam nhìn hồi lâu sớm đã nổi lòng dâm, đẩy ông chủ Vương đang thở hổn hển khó khăn ra, tay cầm cây gậy xông vào âm hộ đang đẫm chất nhầy.
Kiều Hỷ đã hết cả hơi, cả người xụi lơ như bông, mặc hắn ra sức khoe tài.
Trần Quân Nam không đủ mạnh mẽ, nên bế ngang cô ta lên, vừa đâm vừa đi đến chỗ ghế bập bênh ngồi xuống, lại cười nói với ông chủ Vương "Lúc trước chẳng phải ông hỏi tại sao hai bên tay ghế lại nhỏ dài như vậy sao?
Ông tới sẽ biết." Ông chủ Vương quần cũng chẳng thèm mặc, để chân trần tò mò đi qua, nhìn theo động tác của Trần Quân Nam, nâng hai chân Kiều Hỷ lên thật cao