⬅ Trước Tiếp ➡

đến trên tay ghế.
Chỉ thấy Kiều Hỷ đưa lưng về phía ông ta, ánh trăng ngoài cửa sổ như làn nước phản chiếu lên bắp thịt nhỏ nhắn và làn da trong suốt như ngọc của cô ta.
Dưới cái eo thon nhỏ là hai cánh mông trắng tuyết vểnh lên, mập mạp như thịt cổ ngỗng.
Vì chân bị đặt trên tay ghế nên nơi ở giữa rộng mở, loáng thoáng có thể thấy cây gậy của Trần Quân Nam đang nhét vào đâm lên đến sung sướng, bỗng chốc vật kia của ông ta lại sưng to lên.
Trần Quân Nam tiện tay lấy một chiếc hộp tròn khắc hoa phù dung màu đen mạ vàng trên bàn hương ném cho ông ta "Nếm thử mùi vị chơi cửa sau một chút, thú vị khác thường." "Đàn ông phương Nam các người rất biết cách chơi đàn bà." Ông chủ Vương thì thầm trong miệng, vặn nắp hộp ra, có một mùi thơm lan tỏa, bên trong là cao trắng như mỡ heo.
Trần Quân Nam nói thêm "Dương vật của ông quá lớn, không có cái này thì không vào được." Lúc này Kiều Hỷ đã dần hồi sức, quay đầu nhìn ông ta với vẻ đáng thương tràn trề, mềm giọng xin tha "Xin ngài thương xót cho em với " Ông chủ Vương lấy một chút cao trơn bôi xoa lên hậu huyệt của cô ta, nhìn cửa hang với những nếp nhăn co chặt như bông cúc, hưng phấn tột cùng, kéo lấy búi tóc tán loạn của cô ta hôn lên miệng một cái "Tâm can của ta, ta không thương em thì còn có thể xót ai " Hứa Ngạn Khanh chắp tay đi ra khỏi phòng, mành trúc tương phi 1 sau lưng đung đưa lộp bộp, che chắn lời dâm tiếng đãng lại bên trong.
Đêm khuya sâu thẳm, tiếng ve râm ran, trăng sáng vằng vặc treo cao, điểm xuyết vài ngôi sao thưa thớt.
Vừa nãy trong phòng có để những thùng đá lạnh để hạ nhiệt nên chẳng cảm thấy gì, giờ đây mới thấy được cái ẩm ướt oi bức của mùa hè, tiết trời "hoa quế chưng" đặc trưng của tháng tám phương Nam.
Hít vào hương thơm từ thoang thoảng đến đậm sâu, cuối cùng cũng đã đến mùa chưng hoa quế.
"Có chuẩn bị sẵn xe ngựa chưa?" Hứa Ngạn Khanh phe phẩy chiếc quạt gấp Sái Kim trầm giọng hỏi.
Trên mặt quạt có dát vàng hoặc rắc vàng, thể hiện sự sang trọng và thời thượng của nó vào thời đó.
Quản sự Hứa Cẩm đi theo thưa vâng, lại hỏi nhỏ "Ngài định đi suốt đêm trở về sao?" Hứa Ngạn Khanh chỉ "ừ" một tiếng, anh tới đây chỉ để ký một tờ khế ước, chuyện đã xong thì không cần thiết phải ở lại nữa.
Anh không nói nhiều, bước một đường tới thẳng Nhị môn.
Nhị môn là cửa thứ hai sau một khoảng sân, đằng sau cổng chính.
Mấy ngày nay Quế Hỷ bị sốt, buổi tối ăn tô mì nấu với nước trắng bỏ thêm chút muối.
Cũng chẳng có khẩu vị nên ăn được nửa chén đã thấy nuốt không trôi, lại mơ mơ màng màng thiếp đi.
Các sư huynh sư tỷ trong gánh hát vẫn còn ở tiền đường diễn xướng chưa về, mơ hồ có tiếng đàn ba dây truyền tới, chưa lọt đến tai đã tan biến vào trong không khí.
Ánh trăng bị tán lá cây hoa quế che chắn, loang lổ chiếu lên rèm cửa sổ, tựa như thêu lên những đóa hoa sương.
Dường như chỉ có nghĩ vậy mới có thể mang đến chút mát mẻ cho căn phòng nóng hầm hập như nhà tắm hơi này.
Lại chợt bị tiếng đàn nguyệt réo rắt ngân vang đánh thức, cô ngồi dậy đẩy nửa tấm màn trướng ra, nghe tiếng Kiều Hỷ nghiến răng than phiền "Là tên đáng chém ngàn đao nào bày trò


⬅ Trước Tiếp ➡