Không cam tâm bị cho ra rìa, Tiêu Cảnh Tích nghiến răng, mấy lần định giật lấy chiếc giỏ từ tay Thẩm Dương Khanh nhưng đều bị anh linh hoạt né tránh.
Giành giật nhiều lần thất bại, khó khăn lắm mới đợi được giỏ tɾong tay Thẩm Dương Khanh đầy. Anh ta thầm nghĩ cơ hội đến rồi, nhân lúc Thẩm Dương Khanh đi đổi giỏ liền lập tức đưa chiếc giỏ trống trên tay mình lên.
Vừa hay Tạ Di lúc này hái một quả dâu tây không có chỗ để, anh ta có thể thuận thế đảm nhận công việc bạn đồng hành xách giỏ này…
Không đảm nhận nổi.
Bởi vì Tạ Di đã trở tay nhét quả dâu vào miệng mất rồi.
Tiêu Cảnh Tích không chịu thua, nhân lúc Thẩm Dương Khanh chưa quay lại, anh ta đi the0 sát gót.
Tạ Di liền ăn suốt dọc đường.
Cứ thế ăn cho đến lúc Thẩm Dương Khanh cầm giỏ trống quay lại, cô mới đặt quả dâu vừa hái vào giỏ của anh.
"Này, cô Tạ."
Thẩm Dương Khanh đột nhiên lấy một quả dâu tɾong giỏ ra, cười nhẹ giơ lên trước mặt Tạ Di "Quả dâu này hình trái tim này."
Tạ Di đang bận "gom hàng"… à không, hái dâu tây, quay đầu lại, thấy vậy liền gật đầụ
"Đúng thật."
"Vậy…"
Đầu ngón tay Thẩm Dương Khanh hơi siết chặt quả dâu, tɾong đôi mắt khẽ cụp xuống ẩn chứa ý cười "Quả này có thể tặng cho tôi không?"
Tiêu Cảnh Tích "?"
Thật sự coi mình là "Bảo Vệ Tình Yêú rồi hả?
Thấy vườn dâu mình chuẩn bị tỉ mỉ sắp biến thành nơi hẹn hò của người khác, Tiêu Cảnh Tích không muốn "làm nền cho người khác" nên không ngồi yên được nữa.
Cuối cùng, lúc Tạ Di nói khát nước muốn ra ngoài mua, anh ta liền húc vai Thẩm Dương Khanh ra, chen tới bên cạnh Tạ Di.
"Anh cùng em…"
Lời còn chưa dứt, một tiếng chuông đột nhiên vang lên.
"Vì em ♫♫ anh biến thành người sói ♫♫ Vì em ♫♫ nhuốm màu điên cuồng ♫♫ Vì em ♫♫ khoác lên lớp ngụy trang dày cộm ♫♫ Vì em ♫♫ thay lòng đổi dạ ♫♫"
"Ấy?"
Tạ Di móc đïện thoại ra "Chuông báo thức kêụ"
Tiêu Cảnh Tích hơi cau mày, đang định nói gì đó thì một tiếng chuông khác lại vang lên từ hướng khác.
"Chúng ta liệu có thể có thể gặp lại không ♫♫ Anh trước Phật khổ cầu mấy nghìn năm ♫♫ Nguyện dùng mấy kiếp ♫ đổi một đời nhân duyên chúng ta ♫♫ Mong có thể cảm động ông trời ♫♫ Chúng ta liệu có thể có thể gặp lại không ♫♫"
Tiêu Cảnh Tích quay đầu nhìn Thẩm Dương Khanh "?"
Thẩm Dương Khanh cũng lấy đïện thoại ra, lướt màn hình, khóe môi khẽ nhếch "Thật trùng hợp, chuông báo thức của tôi cũng kêụ"
Khoan Khoan khoan khoan hai người khoan đã.
Sao chuông báo thức của hai người còn nối tiếp được bài hát thế
Dùng cùng một bài hát làm nhạc chuông đã lạ lắm rồi, vậy mà còn nối tiếp khớp thế này, chẳng lẽ…
Tạ Di đột nhiên cứng đờ người, như thể nhận ra điều gì đó, ánh mắt bất giác trở nên nặng̝ nề.
Thôi rồi.
Hình như lỡ làm lộ cái gì rồi…
Bình luận trực tiếp trung bình ai cũng là tiểu thiên tài, lúc này cũng sắc bén phát hiện ra điều bất thường.
Chẳng lẽ…
Ông Thẩm lén nghe được nhạc chuông của bà Tạ, cố tình cài giống hệt để gây sự chú ý của bà Tạ Đỉnh của chóp, đỉnh của chóp à.
Hay, quá hay
Đôi mày hơi nhíu lại của Tạ Di nhanh chóng giãn ra, cô ôm trán cười khổ, lắc đầụ
Thôi bỏ đi, làm sao họ đoán ra được chứ.
Tự mình dọa mình .
"Hai người…"