⬅ Trước Tiếp ➡
Biểu cảm của Tiêu Cảnh Tích vô cùng phức tạp, nhưng so với việc tại sao lại dùng cùng một loại nhạc chuông, anh ta càng quan tâm hơn là "Hai người đặt báo thức cùng lúc à? Không phải đã bàn trước rồi chứ?"
"Bàn bạc gì đâu, tôi đặt báo thức hẹn giờ hai tiếng thôi mà. Chuông kêu nghĩa là thời gian hẹn hò của chúng ta hết rồi đó." Tạ Di nhếch miệng cười hì hì.
Thẩm Dương Khanh cũng lắc lắc đïện thoại khoe thời gian trên đó, thong thả cười nói "Trùng hợp thật, tôi cũng đặt giờ này."
Giờ tan làm của "Bảo Vệ Tình Yêú.
Dưới vẻ mặt sững sờ của Tiêu Cảnh Tích, Tạ Di và Thẩm Dương Khanh cứ thế xách hai giỏ dâu tây đầy ắp, vai kề vai rời đi.
Đến lúc anh ta định thần lại muốn đuổi the0 thì bị chủ vườn dâu chặn lại, đưa ra mã thanh toán.
"Thưa anh, mời thanh toán ạ."
"…"
Tiêu Cảnh Tích suýt nữa thì sụp đổ.
Cuối cùng anh ta thanh toán tiền bao trọn vườn và tiền 25 ký dâu tây Tạ Di đã hái.
Tuy không thiếu chút tiền này, nhưng cứ nghĩ đến việc mình bỏ tiền ra lại thành công tác thành cho buổi hẹn hò của hai người kia là anh ta lại tức không chịu nổi.
Hơn nữa…
Chỉ tɾong một loáng như vậy, làm sao cô ấy hái được 25 ký chứ
Nhìn là biết thật sự không muốn để ý đến Tiêu Cảnh Tích rồi, chỉ chăm chăm hái thôi.
Cười chết mất, bà Tạ nhà tôi cứ như đến làm nông ấy, vào rồi là tay không ngừng nghỉ, cả vườn dâu sắp bị hái trụi rồi.
Không phải chứ mấy chị em, một người 25 ký? Lần trước cả nhà ba người tôi đi cũng mới hái được 15 ký thôi đó.
Thông tin thêm nè, 25 ký này còn chưa tính số dâu bà Tạ đã ăn tại chỗ đâu nha.
Bà Tạ vui vẻ, chủ vườn dâu cũng vui vẻ, thậm chí ông Thẩm cũng vui vẻ. Chỉ có thế giới mà Tiêu Cảnh Tích bị tổn thương được thiết lập thành công.
Lúc Tiêu Cảnh Tích đi tới, Tạ Di đã đóng gói hết dâu tây, chuẩn bị mang về biệt thự tặng cho mọi người.
"Hẹn hò kết thúc rồi, về được rồi chứ."
Thấy Tiêu Cảnh Tích đi tới, Tạ Di cười tủm tỉm nhìn anh ta nói "Tiêu Cảnh Tích, chiếc xe kia của anh tôi không ngồi đâu nha, toàn mùi tra nam, thối không chịu được. Tôi với lão Thẩm ngồi xe của tổ chương trình về, anh tự lái xe về đi."
Khóe miệng Tiêu Cảnh Tích hơi giật giật, không cam tâm buổi hẹn hò lần này chẳng được lợi lộc gì lại còn bị Thẩm Dương Khanh xen vào, anh ta lập tức cho tay vào túi, dường như định lấy thứ gì đó ra.
Để ý thấy động tác này của anh ta, Tạ Di kín đáo nhíu mày.
Chẳng lẽ anh ta còn chìa khóa?
Trong trò chơi trước đó rõ ràng anh ta chỉ g͙iành được một chiếc, vậy thì trừ phi anh ta đã h0àn thành nhiệm vụ đặc biệt hôm qua…
"Cô Tạ."
Mà đúng lúc cô đang suy nghĩ xem nên ngăn cản Tiêu Cảnh Tích thế nào, một bàn tay với những khớp xương rõ ràng đang cầm một chiếc chìa khóa đã chìa ra trước mặt cô.
Mày mắt Thẩm Dương Khanh cong cong, khóe môi khẽ nhếch.
"Có thể mời cô hẹn hò không?"
Bàn tay sắp lấy chìa khóa ra của Tiêu Cảnh Tích khựng lại.
Chính là cái cảm giác hớt tay trên này nó sướng
Aaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaa.
Vừa được thấy Tạ Dương Rút Ván phát đường lại vừa thấy vẻ mặt xìu ngoét của Tiêu Cảnh Tích, ai hiểu được niềm vui nhân đôi của tôi không?
Fan hai nhà cùng vui ha.

⬅ Trước Tiếp ➡