Mộ Dịch Hòa tɾong truyện là một gã tồi chính hiệu, vừa hưởng thụ sự tốt đẹp của Tạ Di, vừa dây dưa không rõ với những người phụ nữ khác, nhưng cứ mỗi lần bị Tạ Di bắt gặp, anh ta lại có thể đường h0àng bắt Tạ Di phải rộng lượng.
Dùng một câu thoại kinh điển của nam chính tɾong truyện để nói chính là.
"Anh không thể nào chỉ thuộc về một người phụ nữ. Nếu em muốn ở lại bên cạnh anh thì nên học cách chấp nhận."
Thế là Tạ Di thật sự chấp nhận.
Chưa bao giờ khóc lóc hay làm loạn, trên mặt luôn nở nụ cười, cảm xúc ổn định đến đáng sợ.
Trang cuối cùng của cuốn sách này in một đoạn độc giả đặt câu hỏi cho tác giả.
Trong đó có một câu hỏi của độc giả là Trong sách này có nhiều phụ nữ xinh đẹp như vậy, tại sao lại chọn Tạ Di làm "chính cung"?
Tác giả trả lời đầy trêu chọc Bởi vì tôi đã thiết lập cho cô ấy một đặc điểm là cảm xúc ổn định, chỉ có như vậy mới có thể dung chứa được tam thê tứ thiếp của nam chính. Nếu đổi thành cô nàng đỏng đảnh Tiểu Na kia, hậu cung này chẳng phải sớm đã loạn rồi sao?
Độc giả hiểu ý cười Hahahahahahahaha.
…
Sau khi đọc xong đoạn văn đó, Hứa Sương Nhung khẽ nhướng mày, gấp trang sách lại.
"Đây chính là cô tɾong cuốn sách này dịu dàng, vô tư, bất kể đối mặt với sự sỉ nhục nào cũng có thể mỉm cười chịu đựng, như thể một người không hề có chút tính tình nào."
"Thế nhưng cô đang đứng trước mặt tôi bây giờ…"
"Đụng một cái là nổ, h0àn toàn không liên quan gì đến dịu dàng, chuyện gì cũng đặt mình lên hàng đầu, luôn ưu tiên xem xét cảm nhận của bản thân. Chuyện chịu sỉ nhục thì càng khỏi phải nói, ai dám khiến cô chịu một chút ấm ức nào, cô đều sẽ lập tức trả lại, tuyệt đối không nhẫn nhịn."
"Hoàn toàn là hai loại tính cách khác nhau một trời một vực, nhưng lại là cùng một người."
"Tạ Di, cô không thấy chuyện này rấtthú vị sao?"
Đối mặt với vẻ mặt cười như không cười của Hứa Sương Nhung, Tạ Di chỉ bình tĩnh nhìn cô ta hồi lâu, sau đó bật cười khẽ hai tiếng.
"Hóa ra là như vậy."
Cô cuối cùng cũng nhớ ra hết rồi.
Đoạn hồi ức từng thiếu sót tɾong ký ức của cô.
…
Lần đầu tiên xuyên không đến đây, cô tự cho rằng ký ức của mình là h0àn chỉnh.
Cô nhớ những trải nghiệm từ nhỏ đến lớn, nhớ nội dung cuốn sách này mình đã đọc, nhớ mình xuyên vào sách là do một vụ tai nạn xe hơi, dường như mọi thứ đều rõ ràng mạch lạc.
Nhưng the0 thời gian ở lại thế giới này càng lâu, cô phát hiện ra một vài hiện tượng kỳ lạ.
Ví dụ như tại sao cô lại biết vẽ tranh. Trong ký ức, bản thân lúc nhỏ tuy từng tham gia lớp năng khiếu vẽ, nhưng vì luôn bị quầy xúc xích nướng trước cửa lớp học vẽ thu hút sự chú ý, nên lúc học luôn lơ đãng, đến lúc thi tổng kết thì vẽ rối tinh rối mù, dẫn đến sau này bố mẹ cũng không cho cô đi học nữa.
Nhưng ngày đó cô cầm bút lên, mấy con bướm sống động như thật lại tự nhiên được vẽ ra trên giấy, giống như ký ức cơ bắp vậy.
Lại ví dụ như lần đó khi được hỏi có muốn về nhà không.